ANH CHỢT NGHĨ RẰNG CUỘC ĐỜI BUỒN BÃ NHƯ THẾ NÀY SAO CHÚNG MÌNH KHÔNG THA THIẾT VỚI NHAU HƠN

Dân trí

Dao Ánh khi 16 tuổi, đã là bạn nữ sinch cấp 3 trường Đồng Khánh (Huế) đã là thiếu phụ thơ của Trịnh Công Sơn. Mối tình kéo dài từ thời điểm năm 1964 mang lại 1967, hóa học đựng biết bao hoài niệm. Chúng tôi xin trình làng một bức tlỗi tình xuất xắc tuyệt của Trịnh gửi Dao Ánh...

Bạn đang xem: Anh chợt nghĩ rằng cuộc đời buồn bã như thế này sao chúng mình không tha thiết với nhau hơn


*

Ngô Vũ Dao Ánh (cơ hội 16 tuổi) và Trịnh Công Sơn thời ttốt (Ảnh bởi mái ấm gia đình nhạc sĩ Trịnh Công Sơn cung cấp)

Mối tình Dao Ánh với Trịnh Công Sơn đã có viết thành sách vừa xuất phiên bản cách đây không lâu có tên “Trịnh Công Sơn- tlỗi tình gửi một người”. Cuốn sách in hàng trăm ngàn tlỗi tình Trịnh Công Sơn gửi mang lại Dao Ánh, tình yêu kéo dãn dài từ thời điểm năm 1964 cho đến 1967. Lúc kia, Trịnh Công Sơn đang đi dạy dỗ trên B’lao (Lâm Đồng) new 25 tuổi sau thời điểm xuất sắc nghiệp Sư phạm Quy Nhơn và Dao Ánh đang là cô người vợ sinh 16 tuổi học trên Huế. Nhiều ca khúc nổi tiếng được Trịnh Công Sơn viết tay tặng ngay riêng biệt đến Dao Ánh vào thư nlỗi Còn tuổi nào cho em, Tuổi đá buồn, Mưa hồng...


Mới trên đây, bà Dao Ánh đang gửi khuyến mãi ngay Gác Trịnh (Huế) bức tlỗi tình của Trịnh Công Sơn gửi bà năm 1965. Trịnh Công Sơn với vốn ngôn ngữ tài ba đang làm rung đụng tận chổ chính giữa can bao nhiêu cố hệ nghe nhạc. Một lần nữa, gần như ngôn từ tài ba ấy lại chảy tràn trên gần như trang thỏng tình lãng mạn.
Chúng tôi xin được trích đăng lại bức thư tình của nhạc sỹ tài hoa Trịnh Công Sơn (với sự đồng ý của ban cai quản Gác Trịnh) để phần đông ai yêu dấu Trịnh thêm một lần được tiếp xúc với trọng tâm hồn ông...
B’lao, 23 tháng 9/ 1965

Ánh

Buổi trưa anh không ngủ được phải lang thang dạo phố. Mưa bé dại rồi lớn dần xua đuổi anh về trên đây. Anh sẽ ngồi nghỉ ngơi câu lạc cỗ gần kề bờ hồ. Bờ hồ hiện nay đang điêu tàn lắm. Người ta sẽ chặt vứt rất nhiều cây thô sinh sống từng nào năm nay vào hồ nước. Có một vài ba nơi nước rút xuống chỉ với bùn Black.

Buổi chiều gió thiệt lạnh. Anh sẽ khoác áo ấm suốt ngày ở đây.

Anh nhớ Ánh lắm nhưng ngữ điệu thì thừa chật nhỏ nhắn, vượt cũ kỹ ko siêng chsinh sống nổi sự nhớ nhung này. Nên anh vẫn nói đã nhắc mãi hàng ngày mà lại vẫn chưa đỡ bệnh ghi nhớ tí nào.

Ngồi tại chỗ này quan sát ra từng ô cửa ngõ kính rất to lớn anh mơ hồ nước thấy bản thân như lạc về một vùng khu đất nào bắt đầu sơ knhị. Cả đô thị chỉ xanh biếc phần đa cây cỏ và từng khoảng khu đất đỏ.

Hiện nay làm việc Tỉnh đang sẵn có 1 trong các buổi văn nghệ đã tổ chức vào thời điểm cuối tháng. Anh phụ trách nát chương trình này yêu cầu hiện nay vẫn còn đó được rỗi rhình họa không làm việc gì cho tới cuối tháng.

Anh ghi nhớ Ánh lạ đời kia Ánh. Mà Ánh thì chỉ muốn anh cngóng đi xa, anh suy nghĩ cố gắng. Mùa thu hầu như không tồn tại trên miền này. Ở đó lá vẫn bắt đầu xoàn không Ánh.


Bức thỏng tình Trịnh Công Sơn gửi Dao Ánh

Những bụi bặm bụi bờ dọc từ hồ hết con dốc khu đất đỏ ở chỗ này anh vừa đi qua ban sáng và thấy lá của hoa khía cạnh ttách xanh um. Anh ngắt gửi về Ánh một ngọn. Hoa thì vẫn chưa nnghỉ ngơi. Có lẽ hóng hôm như thế nào có mặt ttránh thì hoa bắt đầu bước đầu hiện hữu với cũng chính là mùa nhưng mà anh đang call là mùa sinch nhật của hướng dương.

Xem thêm: Ảnh Anime Nữ Đẹp Nhất, Mới Nhất, 777 Hình Ảnh Anime Nữ Dễ Thương Nhất

Anh vẫn lưu giữ thầm về hồ hết chiều tối máy năm sinh sống kia. Chỉ bắt đầu gồm vài ngày mà tưởng chừng như ndại dột đời qua đi trên anh. Anh bỗng cho là cuộc sống đau khổ như vậy nàgiống hệt bọn chúng bản thân không thiết tha cùng nhau rộng.

Những ai không bao giờ đi, chưa lúc nào sinh sống qua nhiều địa điểm, sinh sống qua hồ hết ngày mát mẻ ngày nắng nóng trên từng nào vùng đất khác nhau, không lúc nào quan sát sâu vào bên sau của bé người thì hẳn bắt đầu còn theo đòi vào số đông hời hợt nhạt nhẽo của đời sống được.

Buổi trưa ttách âm u và tương đối lạnh.

Anh vẫn cần yếu nào không thấy sự lạc lõng của bản thân mình khu vực đây.

Ở ngôi trường Đồng Khánh tiếng này dĩ nhiên Ánh vẫn mê mải cùng với đầy đủ bài xích vsống mới. Sân ngôi trường đang có những cây hoa tiến thưởng, tím mọc nhoi lên phía trên từng bến bãi thảm cỏ. Đúng ko. E cũng buộc phải mất đến hằng mấy mon anh bắt đầu lâm thời ổn bản thân được vào với thành thị đó lại.



Bây giờ anh không còn hỗ trợ bạn gác đèn biển, Ánh cũng thôi có tác dụng fan mang lửa. Chúng bản thân làm thế nào níu cho được tay nhau trong veo mùa Đông này?

Cơn mưa nhỏng thác đổ không tính ttránh. Đồi tsoát bây chừ mịt mù không thể thấy gì.

Anh đang có Ánh – tuổi – nhỏ tuổi trước phương diện trong dòng vỏ hộp nhỏ tuổi anh với Từ đó.

Mưa siêu bi đát. Nlỗi một điệp khúc dai dẳng trong mấy tháng mùa Đông này.

Ánh ơi

Nếu còn sự yêu thương thương cùng nhớ nhung làm sao vào Ánh thì hãy gửi làm quà mang lại anh để anh coi thường đầy đủ mon ngày ẩm mục khu vực đây

Nhớ vô ngần

Thân yêu thương, yêu thương dấu

Trịnh Công Sơn (ký kết tên)




Thư Trịnh Công Sơn gửi Dao Ánh mon 9/1965 được Dao Ánh bảo quản cẩn trọng ngay sát 50 năm vừa qua.