100+ Hình Ảnh Chúc Buổi Tối Vui Vẻ

WESTMINSTER, California (NV) – Lễ tưởng vọng cầm đơn vị văn Bùi Bích Hà được tổ chức vào tầm khoảng 3 giờ chiều đến 5 tiếng chiều Chủ Nhật, 18 Tháng Bảy, trên 8200 Westminster Blvd., Westminster, CA 92683 (East/West Room – City of Westminster).

Bạn đang xem: 100+ Hình Ảnh Chúc Buổi Tối Vui Vẻ

Thông báo nội cỗ của tập thể nhóm cựu học sinh ngôi trường Nguyễn Trãi, Thành Phố Sài Gòn, đến biết: “Theo ước nguyện của cô Hà, tang lễ của cô ý sẽ được cử hành giản dị và đơn giản vào gia đình, đã không tồn tại sự hiện diện của đồng đội thân hữu. Đó là nguyên nhân chúng ta đề xuất làm cho một trong những buổi lễ tưởng niệm nhằm các học trò, anh em xa gần, những vị thân hữu vào vnạp năng lượng giới, các cơ quan truyền thông media, những vị GS trong lĩnh vực dạy dỗ, gồm thời điểm cho giãi tỏ cảm giác, lòng kính mến, nhớ tiếc thương mang lại một vị giáo sư trung học, một nhà văn uống, một nhà làm cho media, một tín đồ chúng ta tuyệt đối, chính là Giáo Sư Bùi Bích Hà, chưa dừng lại ở đó nữa, cô Hà là 1 trong tín đồ luôn luôn luôn suy tư và gánh vác rất nhiều cthị xã của cộng đồng.”

*
Hình chụp trên quán Ngọc Sương, mặt hàng trước, trường đoản cú trái: Ngự Thuyết, Bùi Bích Hà, Tống Klặng Chi, Lê Trọng Ngưng; sản phẩm sau, từ bỏ trái: Hồng Vân, anh chị Nguyễn Đình Cường. (Hình: Ngự Thuyết cung cấp)


Nhà văn uống Bùi Bích Hà vừa rồi đời sáng Thứ Tư, 14 Tháng Bảy, tại bệnh viện St. Joseph, Orange, hưởng thọ 83 tuổi.

Trước năm 1975, bà dạy học tại những trường Thoại Ngọc Hầu (Long Xuyên), Nguyễn Đình Chiểu (Mỹ Tho), Lê Ngọc Hân (Mỹ Tho), và Đường Nguyễn Trãi (Sài Gòn).

Năm 1986, bà định cư trên Hoa Kỳ, viết sách cùng thao tác làm việc trong lĩnh vực truyền thông media với rất nhiều cơ sở khác biệt.

Các tác phẩm của phòng vnạp năng lượng Bùi Bích Hà bao hàm “Buổi Sáng Một Mình” (Người Việt, 1989), “quý khách Gái Nhỏ To” (Người Việt 1991), “Hạnh Phúc Có Thật” (Vnạp năng lượng Mới, 2001), “Phương thơm Ttách Khác” (Cảo Thơm, 2002), cùng “Đèn Khuya 1, 2” (Người Việt, 2018).

Đi đâu… Về đâu… 

Trần Mộng Tú(Gửi theo Bùi Bích Hà)

Đến một tuổi làm sao kia, chúng ta dấn thức được rõ ràng rộng về nỗi chết. Quý Khách biết, nếu không bị bệnh dịch hiểm ác lúc ttốt thì tuổi sống của công ty cũng ko lúc nào là lâu dài được.

quý khách hàng đã đến, đã tham gia, sẽ hoàn chỉnh trò chơi, mặc dù tuyệt vời nhất tốt vụng về, bạn cũng nên buông tay, rũ áo… ĐI

quý khách hàng với người thân yêu thương của bạn sẽ phải rời nhau ra, sẽ phải tách bóc ra… Đi về nhị phía.

Đi đâu? Nào ai biết mình xuất xắc người thân của chính bản thân mình sẽ trở về đâu? Bùi Bích Hà, bạn bạn thân của tôi, rộng tôi 6 tuổi. Chị hợp lý, trí tuệ, là tín đồ hoạt bát, năng nổ, tiếng nói ngọt ngào, gọi biết và cởi vát. Lịch trình sinc hoạt của chị ấy bao giờ cũng đầy ắp. Chị nói nhỏng chim hót trong sân vườn không thể lạc giọng, chị là một trong những ngôn ngữ được rất nhiều fan quí sử dụng rộng rãi của xã hội Nam Cali. Chị thao tác nlỗi một bé ong thợ, không nghe biết căng thẳng. Chị cứ đọng tiếp tục năm này qua năm không giống, không thể nghĩ về cho cthị xã từ bỏ giã dòng sân khấu cuộc sống. Chị quên đếm sinh nhật đời mình.

Tình chúng ta của Cửa Hàng chúng tôi xuyên suốt hơn bố mươi năm, cười cợt khóc với nhau. Dù chúng tôi không sinh sống thông thường một thành thị, tuy vậy chúng tôi vẫn cùng viết văn, làm báo với nhau một thời hạn tương đối lâu (Nguyệt San Phụ Nữ Gia Đình – Người Việt). Lúc hết làm cho báo tầm thường, công ty chúng tôi vẫn hàng năm chạm chán nhau 1 tuần, hay là tôi xuống Cali với chị, song cha năm chị lên Seattle với tôi.

Chúng tôi thuộc cười cợt, nói, họp các bạn với những người các bạn tầm thường, mà lại buổi tối về, nhì người mẹ vào một trong những chóng nói chuyện, share gần như cthị trấn riêng trước lúc ngủ. Chuyện cơ mà mình không nói được cùng với ai, chỉ có thể nói rằng cùng nhau. Chị cười giòn giã với tất cả fan dẫu vậy tôi là người duy nhất chị rất có thể gục khóc trên vai, share những điều khôn cùng đỗi riêng bốn mà ngay đến với gia đình, cũng ko share được. Tôi bao gồm nói nghịch cùng với chị một lần:

-Vai trái của em đến chị cười cợt, vai nên của em mang đến chị khóc, vì chưng vai yêu cầu dạn dĩ hơn, bền chí hơn.

Chúng tôi cũng có lúc tranh cãi xung đột nhau, bất đồng suy xét mà lại công ty chúng tôi nhanh chóng quên ngay sự trái ý đó vì cả nhì Cửa Hàng chúng tôi những nhân nhượng nhau.

Chị khi nào cũng ngủ trước tôi, bao gồm khi sẽ nói chuyện, ko nghe chị vấn đáp, biết là chị sẽ trôi vào giấc mộng với chị ngủ thiệt sâu nhỏng một đứa trẻ, chứng tỏ chị gồm mẫu tâm của tphải chăng thơ. Tôi tốt nói chơi, chị ngủ đủ giấc nlỗi một củ khoai phong nướng.

Sống cách nhau, tuy vậy công ty chúng tôi thỏng trường đoản cú, tin nhắn, điện thoại gần như hàng ngày.

Bỗng một một hôm dấn lời nhắn ko tự chị: Chị bị ngã cùng huyết rã trong đầu, rồi tới tấp mọi tin dữ theo sau… Cuối thuộc chị nằm im, huyết ngưng tung trong đầu, tyên không đập nữa… Chị đi thật rồi, ra đi lắm rồi… Hai bờ vai tôi rồi trên đây, đã trống vắng đơn độc vô cùng, vai ghi nhớ phần đa giờ cười cợt, vai lưu giữ đều giọt nước mắt của chị ý.

Thôi nhé Bích Hà, cái sông xanh từ bỏ ni chảy ra đại dương to, chảy về đâu, đi tới đâu, như thế nào ai biết được. Tiếng chyên ca trên mặt nước đang thảng thốt chìm.

Thượng Đế sẽ đứng đón chị sinh sống đường chân ttránh, nơi chiếc quầng đỏ thanh nhàn lặn xuống. Từ ni, những lần nhớ chị, em đang nhìn về khúc vòng vèo của xẻ bố sông nước trước ô cửa em cùng tưởng tượng ra chị đang theo sông ra biển khơi.

Chị đi an toàn nhé.

Ngày tiễn Bùi Bích Hà

Con sông xôn xao chảyCánh chyên nhỏ tuổi cất cánh ngangDòng nước xanh vỗ sóngTiếng chyên ổn nhỏng lạc đàn

Trôi đi trôi đi nhéNước yên im trôi xaCó tiếng cánh chlặng đậpGiữa sông nước bao la

Có cả giờ chyên caThả rơi từng âm điệuTiếng chyên và tiếng nướcBật khóc bên trên dòng sông

Dòng sông một đời chảyCánh chim một đời bayTiếng chim một đời hótThả xuống đời xôn xao

Chiều nay con nước đứngTiếng chim thảng thốt… chìm.

Ngày 14 tháng 7 năm 2021

*

*

Giáo Sư Bùi Bích Hà

Lã Phương thơm Loan

Tôi được gặp mặt chị vào thời gian cuối niên học tập 1969 khi new được thuyên gửi về dạy sống Đường Nguyễn Trãi. Cả nhị công ty chúng tôi phần đa dạy dỗ ca hai, giờ chiều. Hàng ngày tất cả năm mười phút ít trước lúc lên lớp gặp học sinh, Shop chúng tôi không tồn tại đầy đủ thời tiếng để hỏi thăm chi tiết mái ấm gia đình của nhau. Chị đang về trường nhiều thời gian trước tôi nên tìm hiểu nhiều giáo sư khác.

Thời gian qua mau mang lại Tháng Tư, 1975, thì tôi ra đi. Chị cũng thừa hiểu tại sao tôi bất ngờ biến mất.

Khoảng 1986 (ví như tôi không lầm) một buổi xế chiều chị mở ra trước tòa báo. Chúng tôi chạm mặt lại nhau không không còn đỗi quá bất ngờ. Sau khi hỏi thăm qua quýt về gia đình, chị gửi tôi một xấp giấy bài xích gửi ban chỉnh sửa đăng báo, viết tay ký kết tên Đỗ Quim. Bài chị viết sơ về hầu hết chuyện xảy ra sau 1975 cùng những cụ thể rộng về cuộc sống thường ngày mới sau khi bước vào khu đất Mỹ. Giờ phút ít kia chị sẽ gồm công ăn câu hỏi có tác dụng với mái ấm gia đình tạm bình ổn.

Cuộc sống tạm thời cư đối qua cuộc sống thường ngày định cư, chị bắt đầu viết lại.

Nhà văn Bùi Bích Hà khởi sự viết đến Người Việt với mục quý khách Gái Nhỏ To (một loại Dear Abby của báo Mỹ) góp chủ kiến thiết kế hạnh phúc mái ấm gia đình, được những bà các cô hưởng trọn ứng tận tình.

Tập truyện “Buổi Sáng Một Mình“ là sách đầu tiên của chị ấy vị đơn vị xuất bản Người Việt in vào năm 1989. Quyển sách sau cùng trước khi mất là “Đèn Khuya” cũng khá được Người Việt in vào thời điểm năm 2018.

lúc cộng đồng đất nước hình chữ S cải cách và phát triển, có báo nói (radio), báo hình (TV) chị là người có công tác mỗi tuần trên cả hai kênh. Chị cũng từng là nhà nhiệm kiêm chủ cây viết nguyệt san Prúc Nữ Gia Đình từ năm 2002-2014.

Sau khi trở về hưu chị dành riêng toàn thời gian của mình giao hàng cho các sở thích trên cho tới Lúc quỵ vấp ngã cùng ra lấn sân vào Thứ Tư, 14 Tháng Bảy, 2021 vừa mới rồi.

Kỷ niệm thông thường cùng với chị mỗi một khi có các bạn trường đoản cú phương thơm xa về Quận Cam chơi, bốn bạn công ty chúng tôi hay họp mặt tâm can tận nơi một chị đồng bọn. Lòng tôi thường chùng xuống lúc nghe tới chị hotline tôi với tên chị Yến, một sự ưu tiên dành riêng cho những người đang chết thật.

Bùi Bích Hà, chị vẫn ra đi vượt chợt ngột! Mong chị hãy ngủ một giấc an ninh cạnh bên những người thân trong gia đình.

Nhớ chị Bích Hà

Ngọc Hạnh

…Quý Khách ạ, lưu giữ lại sau 1975, bản thân được xúc tiếp, nói chuyện với nhiều người miền Bắc vào thời kỳ khó khăn đối với cả phần đa người từng sinh sống niềm hạnh phúc ở Miền Nam. Mình lưu giữ chị Bích Hà, cô bạn Bắc Kỳ. Chị phấn chấn, bao gồm phản bội ứng bén nhạy bén, bốn tưởng vững vàng quà, có lòng tự tin đề nghị truyện trò cùng với chị thấy yên tâm, lạc quan hơn vào tầm lưỡng lự tin ai, trọng điểm sự với ai, anh xóm thì đi tù túng cải tạo. Nay cho xứ tự do người mẹ công ty chúng tôi không thể đứng trên bục giảng nữa. Chị Bích Hà thành “nhân viên gỡ rối tơ lòng” mang lại fan hâm mộ một tờ báo phệ sinh sống Hoa Kỳ.

…Lúc cho Hoa Kỳ chị là công ty văn, công ty báo, người gỡ rối tơ lòng, không theo nghề dạy học nữa.Theo bản thân chị Bích Hà là người có tài và tất cả tình, xuất xắc giúp đỡ bạn không giống. Không bắt buộc riêng mình, các vị trong ngôi trường khi tất cả chuyện gì bắt buộc nhỏng đi thăm gia đình bé nhức, Bích Hà vô cùng chuẩn bị sẵn sàng. Lúc như thế nào Bích Hà cũng tươi cười, chẳng thấy chị than khổ.

…Mình còn học tập được giải pháp đối xử mang lại gia đình êm đẹp nhất của Bích Hà, ko chén dĩa bay khi tất cả chuyện bất hòa. Phu quân chị là tín đồ đào hoa bay bướm, tất cả bạn nữ. lúc cô ấy Hotline tới nhà, Bích không gỡ đường dây điện thoại cảm ứng, ko la hét om sòm, chị chỉ thanh thanh bảo phu quân: “Anh hãy nói cô ấy Gọi anh khu vực khác bởi vì em không muốn để các nhỏ nghe thấy anh chuyện trò cùng với cô ấy.” Bích Hà ko to lớn tiếng, có tác dụng rầm rĩ mặc dù siêu bi hùng trong lòng. Lúc chia ly với ck, chị vẫn Hotline anh, xưng em lắng đọng như xưa làm cho bản thân quá bất ngờ, tất cả lần tôi đã hỏi chị: “Hai bạn chia ly thật hay trả đấy?”

Vĩnh biệt cô Bùi Bích Hà 

Thảo Ly

Khi cô dạy sinh sống trường trung học tập Đường Nguyễn Trãi Saigon, em theo ban Anh Văn uống với cô dạy Pháp Văn uống cho nên vì vậy em không được học cùng với cô. Thế rồi vận nước thay đổi, em tách V với lạc mất dấu thầy cô, bạn bè trong veo các năm địa điểm đất tạm thời dung.

khi kiếm tìm lại được thầy cô, bằng hữu trường cũ thì cơ hội chạm mặt cô cũng chỉ bao gồm một đợt thôi, vào kỳ Đại Hội Đường Nguyễn Trãi ở Nam California – địa điểm cô sống cùng làm việc ko stress trong nghề truyền thông media, báo chí truyền thông, viết văn uống cùng câu trả lời trọng điểm tình, được không ít fan ái mộ.

Giờ đây cô đang ngủ giấc không nguy hiểm, quăng quật lại mang đến đời hồ hết đa đoan, bận rộn phía đằng sau. Dẫu cô và em ở nhì nơi biện pháp xa nhau chừng, em vẫn cảm nhận cô luôn luôn thân cận qua phần đông gmail cô gởi mang lại em. Cô viết ko nhiều năm dẫu vậy tiềm ẩn ân tình, làm cho nóng lòng mỗi khi hiểu lại. Giữa gần như lá thỏng lưu lại, em còn có thêm một tấm hình thật tươi trẻ, duyên dáng của cô ý. Đó là hiệu quả của lần em vòi vĩnh cô “tnóng hình xinc nhất” để đăng kèm trong Đặc San Nguyễn Trãi Houston.

Con tàu cuộc sống dừng lại từng Sảnh ga. Cô là fan du khách vừa bước xuống trạm ngừng dành riêng sẵn. Cô tự tại, đàng hoàng với phương pháp ra đi ko vướng bận người thân trong gia đình, càng không bận tâm chuyện đưa tiễn lần cuối của tha nhân. Trong nỗi tiếc tmùi hương của bạn làm việc lại, em thật an lòng cùng với di nguyện của cô ấy. Cô sẽ sống nhiệt thành cùng với cuộc đời này với chọn cách chia ly lặng lẽ Khi giã biệt.

Chia tay cô em xin được gởi tình thương thơm cùng lời cầu nguyện cho cô đi về chình ảnh giới mạnh khỏe, trong tia nắng của trường đoản cú bi và trí tuệ.

Viết từ Houston

*
Đường lên Mt. Rainier-Seattle. (Hình: Trần Mộng Tú cung cấp)

Giã từ Bùi Bích Hà

Ngự Thuyết

Được tin cô Bùi Bích Hà đã vĩnh viễn ra đi, tôi khôn cùng sửng sốt và âu sầu. Cô là một trong bên vnạp năng lượng người vợ gồm tiếng, sẽ xuất bạn dạng nhiều tác phẩm cực hiếm.

Trước hết về vụ việc xưng hô. Tôi không quen Hotline Hà là “chị.” điện thoại tư vấn như vậy, tôi Cảm Xúc nó khách sáo, ghẻ lạnh, trong những khi Shop chúng tôi đã quen thuộc biết nhau từ rất lâu lắm. Tôi vẫn Call “cô Hà,” hoặc “Hà” với xưng là “tui,” trong lúc Hà Hotline tôi là “anh” cùng tự xưng là “Hà” hoặc “tôi.” Xưng hô vào giờ đồng hồ Việt khôn xiết bất tiện cùng tế nhị.

Hồi còn sống Huế, Hà học tập không giống trường cùng sau tôi mấy lớp. Nhà của tôi lại ngay gần ngôi biệt thự của đại gia đình cô Hà. Do kia tôi cùng vài anh bạn, dòng đồ vật đàn ông tấp tểnh mới béo, sống sát đấy, làm sao nhưng không dần dần khám phá ra rằng vùng bản thân tất cả một “cô Bắc Kỳ xinc xinch, nho bé dại.”

Thật ra Hà gốc Bắc, nói giờ đồng hồ Bắc giọng Hà Nội nghe thiệt nhẹ nhàng, trôi tung, êm ái, tuy thế sinh tại Huế. Chẳng biết mấy thằng tê tất cả chú ý nhiều đến người đẹp hay không, cơ mà tôi cần yếu quên cái dáng vẻ xinh xinh kia đi học về một mình dẫn cái xe đạp điện từ bỏ con đường nhỏ tuổi đi sâu mất hút ít vào vào một vườn thảm đạm, bí mật cổng cao tường.

Nhà của Hà quan sát ra một cánh đồng hơi rộng lớn. Những ruộng lúa xanh rì. Đến mùa lúa chín, là cả một cánh đồng rubi. Nhưng khi ngày đông mưa giầm, gió mùa rét, giá buốt mướt về, cảnh thiết bị thiệt thê lương. Cánh đồng ngập nước rộng lớn trắng xóa, người Huế call nước lụt ấy là nước bạc, lội xuống rét thấu xương. Tôi lưu giữ vào một truyện nthêm của Hà có hình hình ảnh cánh đồng mùa lụt ở Huế. Thêm vào đấy, ngày đêm vang đi vô cùng xa giờ ểnh ương đều đều, và bi hùng “tcụp ruột.” Từ cổng đơn vị Hà chú ý xéo sẽ chạm chán một ngôi chùa bé dại, chần chờ sở hữu thương hiệu gì, thường được điện thoại tư vấn là ca tòng Áo Vàng, vì những vị sư khoác áo xoàn. Thời gian trôi qua vượt mau, công ty chúng tôi cách nhau chừng.

Đúng ra hồi đó Hà tất cả biết tôi là ai đâu nhưng mà bảo là “cách nhau chừng.” Tôi vào Sài Gòn. Sau một thời hạn, được tin Hà vẫn ngừng ĐH, có tác dụng cô giáo môn giờ Pháp trên một trường trung học tập, và vẫn lên xe hoa. Thế là “cô Bắc Kỳ xinh xinh, nho nhỏ” sẽ là tín đồ mập. Thế là không còn tuổi mơ mộng. Của ai thất thoát, của Hà tuyệt của tôi? Từ đấy, bặt âm vô tín.

Xem thêm: Top 10 Máy Ảnh Chụp Hình Đẹp Nhất 2019, #10 Máy Ảnh Cho Người Mới Chơi Tốt Nhất

Qua xứ đọng Mỹ này, tôi ban đầu viết lách. Vào thời điểm sinc thời của phòng vnạp năng lượng Nguyễn Mộng Giác, tôi chạm mặt lại Hà tận nơi anh ấy ngơi nghỉ Orange County, Nam Cali. Hình như tháng như thế nào cũng có thể có một trong những buổi họp mặt tại nhà anh chị Giác. lúc bao gồm bạn văn làm sao cho thăm Tiểu TPhường. Sài Gòn, lại cũng họp khía cạnh chào đón. Hà mang lại đấy đa số đặn, tôi cũng vậy. Chúng tôi gặp gỡ lại nhau sau từng nào năm bặt tin, xiết bao vui lòng, sau thời điểm tôi “thành thật knhì báo” ngọn nguồn đến Hà biết tôi là ai. Nhìn lại Hà, tôi cũng nhận biết mấy nét không còn xa lạ xa xưa mặc dù ni Hà sẽ tất cả bé, có rể. Nét khá nổi bật lan sáng sủa nơi Hà là sự việc thân yêu, chí tình, cùng cung giải pháp cư xử ân cần, thanh thanh, nhiệt tình.

Thỉnh phảng phất đến dự hầu hết Đại Hội Nhớ Huế, hoặc Hoàng Tộc, tôi lại gặp Hà. Hà siêu trân quý xđọng Huế, trường đoản cú chình ảnh đồ dùng, thời tiết, bé tín đồ, các giọng nói cho đến phong tục, tập quán, món ăn, đồ uống, vân vân. Và trở lại các tổ chức tương quan mang đến Huế đều coi Hà như một thành viên cốt cán.

Thế rồi Nguyễn Mộng Giác qua đời vào sự thương thơm tiếc nuối của gần như fan. Và cũng không mong muốn không kém, các cuộc họp kia mặt thưa dần và hoàn thành. Nhưng Hà và Cửa Hàng chúng tôi vẫn quyết chổ chính giữa tìm kiếm nhau.

Chúng tôi bao gồm Bùi Bích Hà, Lê Trọng Ngưng, Tống Kyên Chi, Phạm Tạo, anh chị Nguyễn Đình Cường, với tôi, bèn họp thành một đội bé dại hàng tháng gặp nhau một đợt tận nhà riêng rẽ của mọi người, xuất xắc trên nhà hàng. Ăn uống, nói chuyện, nghe nhạc. Chúng tôi đã gặp nhau như vậy nhiều lần. Hình như, Cửa Hàng chúng tôi ý định đang cùng mọi người trong nhà đi cruise, hoặc mướn xe của cả bác tài đi thăm những thắng chình họa của Nước Mỹ bát ngát này, duy nhất là các tè bang, thị thành nằm ven Đại Tây Dương. Tại bờ Tây, tơ tưởng đến bờ Đông. Hà là một trong trong vài ba fan hết sức đống ý ý định nói trên.

Chưa thực hiện được đự định đó thì đại dịch nổ bùng. Chúng tôi bảo nhau hóng vậy, đợi thuốc chủng, đợi cơn dịch lắng xuống, rồi hẵng bên nhau tổ chức gần như chuyến đi xa.

Chờ quá lâu chưa thấy bao gồm thông tin gì lạc quan, Hà có vẻ lo ngại, đề nghị rằng chưa ra đi được thì ta cứ đọng vấn đề chạm mặt nhau tận nơi, bởi vì các tiệm ăn không được phép mở cửa, miễn là lưu giữ giải pháp ly, đeo khẩu trang chống bụi, ko bắt tay, vân vân. Thế là ngoài hại gì nữa. Anh em gồm bạn gật đầu, bao gồm tín đồ không, gồm bạn lại bảo chuẩn bị tmê mệt gia tuy thế con cháu quán triệt cha mẹ đi. Lại bắt buộc đợi.

Sau lúc sẽ bao gồm dung dịch chủng, Hà cùng Tống Kyên ổn Chi mời đều tín đồ mang đến quán Ngọc Sương trên đường Brookhurst. Quán khi ấy không được phép mở cửa “không lo nghĩ,” chỉ 25% thôi, làm đẹp thật lộng lẫy, thức nạp năng lượng đồ uống ngon cơm cùng không hề thiếu. Tuy cầm, Lúc Cửa Hàng chúng tôi vào, vào cửa hàng chỉ một bàn tất cả khách ngồi. Chúng tôi chiếm phần bàn lắp thêm nhị bí quyết xa bàn đó.

Bữa tiệc “vứt túi” vui thừa sau ngay sát 1 năm không chạm chán phương diện nhau. Ai nấy hồ hết to tuổi mà lại mê man vui buộc phải siêu thị nlỗi hạm, truyện trò nổ nlỗi pháo rang. Hà là bạn vui nhất, nói năng ý nhị với say sưa duy nhất. Xong tiệc, công ty chúng tôi thu xếp công tác cụ thể sẽ đến nhà ai trước, rồi tiệm như thế nào.

Một vài fan vào team bởi công việc riêng biệt cần đi xa, Cửa Hàng chúng tôi đành phải hoãn lại cuộc họp phương diện tận nhà. Thứ Năm vừa rồi, được tin Hà bị té bổ tận nhà, yêu cầu vào khám đa khoa. Hà sinh sống một mình, Khi bửa té không có bất kì ai biết, đề xuất vào khám đa khoa trễ. Hà bị ngất hơn 5 tiếng đồng hồ mới được mang theo cung cấp cứu giúp, thì sẽ vượt muộn. Số mệnh thiệt oái ăm. Một tín đồ như cô Hà, yêu đời, lành mạnh và tích cực, yêu quý gia đình cùng bạn bè, lại ra đi nhanh chóng hơn công ty chúng tôi.

Hôm nay Thứ đọng Ba, 13 Tháng Bảy, 2021, khi tôi viết các mẫu này, đài phân phát thanh khô Little Saigon TV loan tin đơn vị vnạp năng lượng Bùi Bích Hà vừa mới được cơ sở y tế đến rút ít hết những ống trợ lực, và sẽ chết thật. Tin bi lụy về Hà đang đi đến cùng với Shop chúng tôi mấy ngày hôm trước trên đây, nhưng lúc nghe lại tin kia bên trên đài vạc tkhô cứng, tôi một lần nữa sững sờ, ngơ ngẩn. quý khách bè trong với bên cạnh đội Hotline nhau qua điện thoại cảm ứng thông minh, ai nấy những bùi ngùi. Có chúng ta search an ủi: Chị Hà ra đi như vậy cũng là điều hay, tránh khỏi đều buồn bã về thân xác.

Cầu nguyện đơn vị vnạp năng lượng Bùi Bích Hà sớm im vui nơi cõi vĩnh hằng.

Bùi Bích Hà, 1 mình trong nỗi nhớ 

Bùi Vĩnh Phúc

…Bùi Bích Hà mới chỉ từ bỏ ra mắt mình với người hâm mộ hải ngoại bởi tập truyện nđính Buổi Sáng Một Mình, vị đơn vị Người Việt in năm 1989, cùng rất một vài bài tùy cây bút về quê hương đăng rải rác bên trên một số báo chí truyền thông và tập san văn nghệ vào mấy năm vừa qua. Thế nhưng, chỉ cách tập truyện nthêm với một vài ba bài xích tùy cây bút ấy, bà đang còn lại hồ hết tuyệt hảo rõ nét trong trái tim người gọi về một vnạp năng lượng phong trầm yên ổn nhưng lại chứa đựng đầy các sôi nổi bên dưới, và một trái tyên khẩn thiết dẫu vậy luôn oằn oại với các câu hỏi của đời sống.

Buổi Sáng Một Mình. Đó là 1 trong những tập sách tất cả có mười lăm bài xích văn uống trộn lẫn đều thể các loại khác nhau: truyện nđính, tùy bút, tlỗi. Thật ra, có thể nói rằng đây là một tập truyện nđính được mở màn bởi một lá thư cho một tín đồ bạn, một tín đồ nhưng mà tác giả quý thích, cùng dứt với 1 tùy cây viết viết về Huế, quê nhà một đời của bà.

Câu vnạp năng lượng, hình hình họa với hồ hết rung rượu cồn của Bùi Bích Hà, vào mắt nhìn riêng rẽ tôi, bao gồm một khoảng cách tương đối rõ so với câu văn, hình hình họa cùng phần đông rung đụng của rất nhiều những người viết hiện thời tất cả tác phẩm xuất bạn dạng ở ko kể nước. Đọc văn của không ít người không giống, ta thấy đời sống và tư tưởng nhân vật nlỗi con quay theo một trục con quay gần gũi cùng với cái trục quay thứ lý cùng thôn hội của cuộc sống này. Chúng tảo nkhô nóng rộng mẫu nhịp nhưng ta vẫn hằng quen thuộc biết, thời xưa, sống quê bên. Cái nhịp xoay sống đó là cái nhịp quay của một buôn bản hội hậu-kỹ nghệ đang tiến đa số bước lâu năm sang 1 làng mạc hội đặt cnạp năng lượng bạn dạng bên trên sự báo cáo. Con người tại đây sẽ phóng bản thân nhanh chóng trên phần lớn xa lộ thông tin (information highway), đang “tđuổi sóng” bên trên mọi khối hệ thống thông tin liên-quốc-gia (surfing the Internet) vào một cái không gian được năng lượng điện tử hóa (cyberspace). Đời sống là hầu hết vòng quay xấn cho tới, với nhỏ fan vào xóm hội này cần bắt vào dòng nhịp của rất nhiều vòng quay vừa nói.

Bùi Bích Hà cùng những nhân thứ của bà, vào ánh nhìn của tôi, dường như vẫn sinh hoạt bên ngoài cái vòng xoay ấy. Có hầu như lúc, tôi gồm cảm nhận rằng chúng ta vẫn lựa chọn sự bất tham dự đó.

Đọc Bùi Bích Hà, tôi có loại thích thú như được coi như một cuốn phim Pháp cũ. Động tác của nhân đồ vật thư thả, không nhanh lẹ. Ngôn ngữ họ cũng như vậy. Mà chiếc không khí bao quanh họ cũng như vậy. Tất cả đều chầm chậm lướt qua lướt qua cùng với hồ hết ý nghĩa của tiếng nói, của dáng điệu động tác hành vi nhân vật… Tất cả đều được nhìn nhìn một biện pháp tường tận, rõ ràng. Cuộc sống ấy là cuộc sống thường ngày được đặt vào một thế giới phải chăng, cùng với phần nhiều chìa khóa nhằm nơi đâu kia trong cuộc đời này mà lại bé tín đồ hoàn toàn có thể tìm kiếm được. Còn cuộc sống thường ngày náo động hiện giờ trực thuộc về một quả đât khác. Một trái đất cùng với mọi yếu tố hoàn cảnh, phần nhiều vụ việc, đầy đủ hiện tượng bất phân tích và lý giải tốt bất khả phân tích và lý giải. Chìa khóa của vấn đề, siêu thỉnh thoảng, đã có quăng vào rốn bể. Và nhỏ người, hiện giờ, gặp với các phi lý của đời sống. Những phi lý có tác dụng nó nghẹn ngào với bi thiết ói. Và con fan bị đẩy ra bên cạnh cuộc sống. Với một thiên nhiên thỉnh thoảng đã trở thành lạ lẫm, với một nội trung ương đôi khi vẫn trống trống rỗng. Đã mất rồi rất nhiều hình nhẵn cùng âm hao cũ.

Tác mang là một người có đông đảo rung hễ thật sâu cùng sắc bén. Phân tích tư tưởng nhân đồ vật của Bùi Bích Hà có tác dụng cho người đọc có cảm tưởng rằng bà thường xuyên trường đoản cú phân tích mình trong số những tình huống hàng ngày của cuộc sống thường ngày. Trong mọi miêu tả về hầu hết rung rượu cồn tế vi của bé bạn và giữa những cuộc giải phẫu tư tưởng nhân đồ gia dụng, Bùi Bích Hà chứng minh bà là 1 tín đồ tinh. tường…

Cô Bích Hà kính thương,

Quý Trần và Loan Võ (cựu học viên NT71-78)

Chúng em đều học trò của cô ý trên ngôi trường trung học Nguyễn Trãi Saigon thập niên 70 cực kỳ thương thơm nhớ tiếc trước sự việc ra đi bất thần của cô. Vì bọn chúng em khôn xiết ước muốn được gặp lại cô vào dịp Đại Hội Nguyễn Trãi toàn Thế Giới lần 6 tổ chức triển khai tại Nam Cali vào Tháng Năm, 2022 tiếp đây.

Dẩu biết rằng sinch tử vốn vô hay nhưng bọn chúng em vẫn không nén được cảm hứng nghứa hẹn ngào lúc yêu cầu nói lời tiễn biệt với cô. Chúng em vẫn lưu giữ mãi cảm tình cùng hình ảnh của cô ấy Một trong những lần họp mặt cùng với cựu học viên Nguyễn Trãi khắp nơi. Đặc biệt vào ngày hè năm 2017 lúc lịch sự California chúng em vẫn tất cả cơ hội gặp gỡ lại cô và các thầy cô vẫn dạy dỗ chúng em tận nơi của thầy Lê Triều Vinc. Lần đó cô cho biết siêu tiếc đang không thu xếp lịch sự Houston, Texas, tham dự Đại Hội Đường Nguyễn Trãi Thế Giới lần đầu tiên vào khoảng thời gian 2012 và ước ao tất cả thời gian đang quý phái Houston nhằm thăm đồng nghiệp và học viên Đường Nguyễn Trãi. Lúc kia chúng em ngỏ lời mời cô theo xe cộ của chúng em quý phái Houston một chuyến thì cô mỉm cười vui ngỏ lời cám ơn, tuy nhiên cho biết thêm không thu xếp được.

Đầu năm 2020 vừa qua vị chân nhức cô lại quan yếu cho Houston tham gia Đại Hội Phố Nguyễn Trãi Thế Giới lần sản phẩm 5. Vì vậy bọn chúng em đang mong chờ ngày chạm mặt lại cô trên Đại Hội Nguyễn Trãi Thế Giới lần 6 sống Nam Cali. Vậy cơ mà, hỡi ơi! cô vẫn cấp chia ly trần thế.

Tmùi hương nhớ cô chúng em xin đại diện bạn học Đường Nguyễn Trãi 71-78 bao gồm mấy loại thơ tiễn biệt:

Nghe tin cô vừa mấtLòng chúng em tiếc thương Nhớ lời cô dìu dịu Trong đầy đủ buổi talk showTừ nay vắng nhẵn côHọc trò cũ mọi địa điểm Cùng thắp nén nhang lòngTiễn cô về cõi Phật Vãng sanh miền cực lạc…

Với tnóng lòng thành chúng em xin cung kính cúi xin chào tiễn biệt cô: một đơn vị giáo, một nhà văn bên thơ, đơn vị truyền thông media, bên trọng tâm lý…

Chúng em trường đoản cú hào là học trò của cô ấy cùng lưu giữ cô mãi.

Ngày quá hạn bất ngờ

Hương Thơ

Mọi đồ vật trên đời đều phải sở hữu ngày hết hạn. Nhưng trong đại dịch, không ít người dân đã khổ sở tuyệt đỉnh khi phải đối mặt với đa số ngày hết thời gian sử dụng bất ngờ của đời tín đồ với phần nhiều biệt ly ko lời giã biệt.

Tôi quen chị ngay gần 25 năm, xuất phát từ 1 cơ duyên cùng tương giao đặc biệt quan trọng. Chị vừa là tín đồ các bạn vong niên, fan tập sự, người chị, fan Mẹ với tín đồ Thầy (mentor) nhưng mà tôi hết sức quý mến với kính trọng. Những năm tháng lâu năm quen thuộc biết với làm việc cùng cả nhà với lịch trình Prúc Nữ Ngày Nay của SGTV cùng nhiều sinch hoạt không giống, Shop chúng tôi vẫn share các vui bi tráng cùng thách thức, cũng có lúc giận hờn và bất hòa, nhưng ko lúc nào sinh sống vắng vẻ nhau lâu.

Chị là nơi dựa lòng tin giúp tôi cứng cáp vào Để ý đến, trong giải pháp sống cùng vào các bước. Dù tầm vóc bé dại nhắn, chị lại luôn luôn là chỗ tôi tìm đến và để được chlàm việc bít, an ủi cùng dính víu giữa những thời điểm chới cùng với lúc vô vọng, ngao ngán. Tôi học tập trường đoản cú chị: lòng yêu thích cùng máu nóng khi thao tác làm việc, tình yêu cùng với chữ nghĩa, tình thân dành cho tha nhân cùng cuộc sống; nhờ vào đó tôi vẫn trưởng thành và cứng cáp và tự tín hơn.

*
Nhà văn uống Bùi Bích Hà (trái) và Hương Thơ. (Hình: Hương Thơ cung cấp)

Mỗi tuần trước đại dịch, chị và tôi và nhì fan bạn cao tay hầu hết đặn gặp nhau, truyện trò, nhà hàng ăn uống, và nhằm “tâm tình cùng với Thái Hà.” Chỉ nên Điện thoại tư vấn một cú phôn, tôi chạy ngay lập tức cho chị tốt ngược trở lại. Nhưng các tháng ngày cách đây không lâu, sức khỏe chị giảm sút hẳn với cú phôn cuối cùng cảm nhận của chị ấy là vài ngày trước lúc chị bị ngất trong bên. Chị than vãn là cảm thấy bi hùng cùng mong muốn tôi cho chở chị đi thăm đồng đội để ăn uống cùng truyện trò. Không ngờ rằng chính là lần sau cuối Cửa Hàng chúng tôi chạm mặt nhau với là lần sau cuối tôi được đỡ chị lên với xuống xe cộ.

Vào giờ chiều định mệnh, chị lỡ 1 trong các buổi hẹn, tôi với thức ăn cho nhà, gõ cửa, không một ai msinh hoạt, hotline phôn không có ai bắt. Và sẽ là cú phôn tôi gọi chị cuối cùng mà chị ko vấn đáp. Rồi tiếp theo là số đông đêm dài mất ngủ, nguyện cầu mong muốn phép lạ xảy ra, khi chị lâm vào hoàn cảnh cơn mê mẩn vào khám đa khoa.

Rồi chiếc ngày quá hạn không đợi cũng đã đi vào, mặc dù thiếu tín nhiệm cũng đã thành sự thật. Cho cho hiện thời tôi vẫn chưa thoát khỏi cảm giác thảng thốt, bàng hoàng cùng lạc lõng, nhỏng vừa tấn công mất một thứ gì khôn cùng giá trị cùng đặc biệt nhất trong đời, vày chị đó là tín đồ Mẹ thứ nhì của tôi sau khoản thời gian tôi mất Mẹ.

Em đang ghi ghi nhớ đông đảo lời chị vẫn liên tục dặn dò mỗi khi chúng ta gặp gỡ nhau, như lời chị đang viết trong tập truyện ngắn thêm “Đèn Khuya:” “Đường trần thế sỏi đá, hãy nghiêng vai trút bỏ xuống gần như hành trang của mỗi chặng đường qua, mang đến vơi thân phù nỗ lực. Hãy ngợi ca tình yêu, từ mỗi mau chóng mai qua từng buổi chiều nlỗi thời gian dệt toàn bởi gai tơ yêu thương thương êm ái. Và, cũng chính vì tuyến đường nào thì cũng trước sau dẫn đến biệt ly, hãy biệt ly nhau trong tầm tay yêu thương thương thơm, ngay trong gặp gỡ và cả lúc tách nhau.”

Tạm biệt chị, người Mẹ lòng tin của em, em thương mến cùng tmùi hương ghi nhớ chị cực kỳ.

Tưởng ghi nhớ một vị thầy đáng kính!

Mai Đông Thành

Cô về dạy trường Phố Nguyễn Trãi khi còn tương đối tthấp, chỉ rộng những học trò to khoảng tầm chục tuổi. Vẻ hiền lành với đông đảo tiếng nói ôn tồn ấm cúng đã đoạt được thuận tiện vây cánh học tập trò danh tiếng phá phách, đậm chất ngầu và cá tính.

Qua Mỹ, chạm mặt lại cô vẫn đông đảo lời thăm hỏi thđậc ân, số đông niềm vui hiền đức, lũ học tập trò xa xưa càng thấy gần gũi cô hơn.

Trong phần nhiều buổi thầy trò họp khía cạnh phần nhiều đều sở hữu cô tham gia. Cô nhưng vắng vẻ khía cạnh thì ai ai cũng hỏi “Sao lúc này ko thấy cô Hà?”

Sau hơn một năm bắt buộc phải cách ly bởi đại dịch, mang đến Tháng Năm vừa rồi Lúc đa số tín đồ lớn đông đảo đã chích phòng ngừa, bạn bè Đường Nguyễn Trãi lại rủ nhau họp khía cạnh với một vài thầy cô thân thương trường đoản cú mấy chục năm nay. Cô Hà hứa đã tham dự, dẫu vậy trước một ngày cô đề nghị cáo lỗi do bao gồm người các bạn tự xa về đùa lại gặp gỡ trngơi nghỉ hổ ngươi nào đó, cô quan yếu bỏ mặc được. Tuy nhiên cô vẫn gửi mang lại cuộc họp một nồi cá nục kho không hề ít.

Đến giờ họp khía cạnh, rất nhiều người kiến nghị Hotline đến cô. Cô hỏi ngay lập tức “Cá kho của cô ấy cầm cố nào?” Tôi tâm thành trả lời “Dĩa cá kho của cô ấy đang làm thủng hết nồi cơm trắng bự của tụi em rồi!” Mà cá nục kho của cô ý ngon thật! Nó ko tanh chút nào Hơn nữa cực kỳ đậm chất, ngon không còn biết! Các cô gái dâu Nguyễn Trãi nấu ăn nạp năng lượng cũng đều có hạng mà đầy đủ yêu cầu chào thất bại, xin cô đến bí quyết.

Lần họp khía cạnh trang bị nhì vào Chủ Nhật, 13 Tháng Sáu, cô cũng thừa nhận lời nhưng rồi cũng lại cáo lỗi vì chưng bao gồm bạn bạn về chơi với cô một tuần lễ. Hỏi ai vậy thì cô nói “công ty văn uống Trần Mộng Tú.” Tôi năn nỉ “Cô Tú về nghịch cả tuần, cô chỉ ném ra vài tiếng mang đến chơi với tụi em đâu có sao” Cô mỉm cười “Cô Tú lại nói học trò thì ở ngay gần quanh năm, cô Tú thì nghỉ ngơi xa lâu lắm new gặp mặt nhau.” Biết nhì cô vô cùng thân nhau đề xuất tuy tôi cảm thấy tương đối ghen tuông cùng với cô Trần Mộng Tú, cũng đành chịu đựng thôi.

Trong một trong những lần chuyện trò, khi nghe học tập trò nói về rất nhiều chuyến du ngoạn kia phía trên, cô say mê lắm và bảo “Khi như thế nào cô về hưu đã đi với các em.” Tôi thúc giục “Cô thao tác làm việc lâu quá rồi, cô ngủ đi để thanh nhàn phượt Lúc vẫn còn đó đi được.” Cô bảo có lẽ sang trọng năm cô đang nghỉ ngơi. Lúc sẽ là đã thân đại dịch. Năm nay Lúc tôi hỏi lại “Bao tiếng cô về hưu?” thì cô lại bảo “Người ta vẫn ngỏ ý mời cô mang thêm 4 giờ đồng hồ ban ngày, các em có hợp tác ký kết với cô không?”

Cô Bùi Bích Hà là thế! Cô yêu thương người hâm mộ, người theo dõi, thính đưa đề xuất luôn luôn mê mải viết, chuẩn bị làm gần như câu hỏi mang lại xã hội. Báo giấy, báo nói (radio), báo hình (TV) chỗ nào cũng đều có cô.Cho mãi mang đến buổi sáng sớm ngày 14 Tháng Bảy vừa qua cô bắt đầu thật sự “về hưu!”Cô ơi! Em ghi nhớ cô quá!

Giáo Sư Bùi Bích Hà săn sóc học tập trò đa số cơ hội số đông nơi

Nguyễn Mộng Tâm

Tôi biết bà Bích Hà lúc vào hãng Baxter làm việc năm 1998. Một người new sang trọng Mỹ giờ đồng hồ Anh trù trừ những nên lúc vào ssinh hoạt Mỹ có tác dụng, gặp mặt được đồng hương thì yên tâm lắm. Những thời gian chạm chán bà, nói một nhị câu chuyện, cảm nhận bà thật chân thật ung dung, thủ thỉ nhỏ dại vơi, lí giải đến nơi Khi bản thân có điều thắc mắc. Quý vị thanh lịch đây, đi làm vững chắc cũng biết qua chình họa ma bắt đầu nạt ma cũ, nịnh bợ, đút lót trong cả những người thuộc thao tác làm việc với mình để khỏi chạm chán cthị trấn rắc rối. Tôi cảm thấy rất như mong muốn Khi trong hãng tôi bao gồm bà Bích Hà, chúng tôi gồm vụ việc gì với HR cho dù phệ tốt nhỏ tuổi hầu hết được bà nhiệt tình trợ giúp nhằm xử lý xuất sắc đẹp mắt, người Việt mình không biến thành dân tộc bản địa khác sinh hoạt lâu bắt nạt!

Sau này lúc công việc vẫn bất biến Cửa Hàng chúng tôi bước đầu sinc hoạt xã hội. Chúng tôi kiếm tìm bạn học Nguyễn Trãi, phu quân tôi là Đỗ Klặng Thiện tại học niên khóa 1956-1960.

Trong hầu như lần họp phương diện, thời điểm đó tôi bắt đầu biết bà là giáo sư của ngôi trường. Tôi càng cảm mến bà hơn khi bà vui mắt chạm mặt lại tôi với còn giới thiệu tôi với học trò, rằng tôi là các bạn cùng làm việc một công ty! Quý vị thấy ko, một GS, một công ty vnạp năng lượng, một nhà báo, một nhân viên cấp dưới làm việc vnạp năng lượng chống, không hề bao gồm hành động động tác nhằm tỏ ta là tín đồ hơn hẳn những người. Bà Bích Hà thời gian nào cũng dịu dàng, cẩn thận, còn săn sóc học trò đa số lúc gần như khu vực.Nguyễn Trãi bắt đầu họp khía cạnh hôm 13 Tháng Sáu, 2021, bởi bận bà ko tới được tuy thế cũng gởi một nồi cá kho ngon tuyệt vời và hoàn hảo nhất cho học trò ăn để sở hữu mức độ mà lại họp. Bà hứa kỳ họp cho tới ngày Thđọng Bảy, 10 Tháng Bảy, bà đang tới thuộc góp ý cùng với Đại Hội Nguyễn Trãi 2022 dẫu vậy phần đông câu hỏi sẽ lấy mang đến cựu học sinh Phố Nguyễn Trãi một sự mất non khổng lồ lớn: Giáo Sư Bùi Bích Hà vẫn ra đi.

Mùi hoa bưởi

Cao Đắc Vinh

Đêm ni không phải là một trong những tối bình thường trong cuộc sống hưu trí của mình. Mấy giờ đồng hồ rồi? Tôi ko rõ chỉ biết rằng tối sẽ khuya…

Thành phố Irvine im lìm dưới ánh trăng, không khí lạng lẽ nhằm tôi nghe giờ đồng hồ lòng bản thân thổn định thức. Một bản thân tôi ngồi vào trơn đêm… lưu giữ cô! Tôi ghi nhớ cô vô cùng.

Mấy ngày nay cứ nghe ngóng thông tin trường đoản cú đơn vị tmùi hương, biết ko vui mà lại vẫn chờ… đợi một phép kỳ lạ đôi khi xẩy ra cơ mà dù rứa nào tôi vẫn đợi! Đợi chờ là mong muốn, là liều thuốc bôi nhẹ được nỗi lòng thương thơm lưu giữ mà lại chắc hẳn rằng chính nó, số đông xích míc ấy sẽ có tác dụng tôi khó khăn ngủ? Rồi sẽ lại gặp mặt nhau xuất xắc bọn họ sắp tới xin chào nhau lần cuối, kẻ sinh sống tín đồ đi, tín đồ đi về cõi thiên thu giữ lại con đường trần từ bỏ nay vĩnh biệt!

Ôi thôi! Bùi Bích Hà, một ánh sao sáng sủa vừa rơi thân khung trời vnạp năng lượng học. Cthị trấn đời là duim khởi, loại duim khởi nhằm tôi tình cờ gặp mặt cô là vnạp năng lượng chương. Tôi yêu thương lối cô hành vnạp năng lượng và cả tiếng nói mạch lạc trên đài phát tkhô giòn tuy nhiên yêu thương tuyệt nhất là cách cô sinh sống trực tiếp vai trung phong thẳng tính. Thời gian đầu, Tuy chưa hiểu rõ nhau cặn kẽ tuy vậy cô sẽ trao đến tôi tất cả sự tin tưởng nhằm cô chổ chính giữa tình: Yêu ai cô nói rằng yêu thương, ghét ai cô cũng nói hết lời chính vì vậy tôi cảm giác gần gũi với tất nhiên chưa từng tôi phản nghịch cô mặc dù cho đồ vật thay đổi sao tránh.

Đêm ni trăng sáng sủa vượt, tôi nlỗi ngồi trò truyện cùng với cô trước giờ chia tay. Ánh trăng làm cho sáng sủa cả khu vườn mà cô đang đi đến phía trên vài ba lần. Cô ngồi bên dưới tàn cây bưởi trào dâng hương thơm hoa thơm mùa Xuân năm nào… Và tự kia, những lần nhận thấy tlỗi cô, tôi lại hiểu đông đảo câu văn thông báo và tán thưởng mùi hoa bưởi.

Cô ơi, từ bỏ nay cứ từng độ Xuân về, nhà em lại nồng nực hương thơm hoa bưởi cùng em vẫn lại tìm thấy cô qua không khí vô hay vô bửa kia. Em yêu cô tự bản chất thơ mộng cùng thẳng tính ấy bắt buộc sẽ không còn lúc nào quên được fan lũ bà rất đẹp sở hữu tên Bùi Bích Hà.

Tiễn các bạn Bùi Bích Hà

Nguyễn Ngọc Hạnh

Vĩnh biệt Bích Hà bạn chúng ta hiềnGiã từ bỏ bằng hữu về cõi tiênMôn sinc đồng nghiệp những thương tiếcBáo chí vnạp năng lượng chương thơm không còn nợ duyên

Chúc bạn tử tế khu vực tịnh yênVào khu vực an nhàn chẳng ưu phiềnThiên đường hạnh phúc xin cầu chúcHoa thơm cỏ lạ vùng thần tiên

“Prúc Nữ Gia Đình” cai quản nhiệm“Quý khách hàng Gái Nhỏ To” trung khu trí yên“Hạnh Phúc Có Thật” những độc giả“Buổi Sáng Một Mình” vui thiên nhiên

Tmùi hương lắm Bích Hà bạn đi trướcDọn sẵn đường đi kẻ đến sau…Tiếc nhớ song sản phẩm gởi các bạn hiềnSau trước rồi ta vẫn chạm mặt nhau.