Truyện Quan Âm Thị Kính

*
home » Văn học vn » kho báu truyện cổ tích nước ta » quan tiền âm Thị Kính

Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam

Lời dẫn và một tác giả thực chất truyện cổ tích Lai định kỳ truyện cổ tích Truyện cổ vn qua những thời đại kho tàng truyện cổ tích việt nam Sự tích dưa hấu Sự tích trầu, cau với vôi Sự tích trái sầu riêng rẽ Sự tích cây huyết dụ Sự tích chim hít cô Sự tích chim tu rúc Sự tích chim quốc Sự tích chim năm-trâu-sáu-cột cùng chim bắt-cô-trói-cột Sự tích chim gà gô Sự tích con nhái Sự tích con muỗi Sự tích bé khỉ Sự tích cá he Sự tích nhỏ sam Sự tích bé dã tràng nơi bắt đầu tích bộ lông quạ và cỗ lông công cội tích giờ đồng hồ kêu của vạc, cộ, dủ dỉ, gà gô và chuột Gốc tích chiếc nốt bên dưới cổ bé trâu Sự tích chiếc chân sau nhỏ chó Sự tích chiếc chổi Sự tích ông đầu rau củ Sự tích ông bình vôi Sự tích cây nêu ngày Tết cội tích bánh chưng cùng bánh dày cội tích ruộng thác đao hay là truyện Lệ Phụng đọc Sự tích hồ gươm Sự tích hồ ba bể Sự tích đầm Nhất dạ với bãi tự nhiên và thoải mái Sự tích váy đầm mực Sự tích sông công ty Bè hay là truyện Thủ Huồn nguyên nhân sông đánh Lịch với sông Thiên Phù khiêm tốn lại? Sự tích đá Vọng phu Sự tích đá Bà rầu Sự tích thành Lồi Sự tích núi năm giới Thạch Sùng còn thiếu mẻ kho hay là sự tích nhỏ mối Bò mập bò ốm Nữ hành giành bạc tình Lẩy bẩy như Cao Biền dậy non Bụng có tác dụng dạ chịu hay là truyện thầy hít Đọc kho tàng truyện cổ tích vn tập II của Nguyễn Đổng chi Đồng chi phí Vạn lịch Của thiên trả địa Nợ tình không trả cho ai, Khối tình mang xuống tuyền đài chưa tan Nợ như Chúa Chổm Hồn Trương Ba, domain authority hàng giết Sinh nhỏ rồi new sinh cha, sinh cháu giữ bên rồi bắt đầu sinh ông Con vk khôn đem thằng ông xã dại như cành hoa lài cấm kho bãi cứt trâu cứu vãn vật đồ vật trả ơn cứu vãn nhân nhân trả ân oán Đứa nhỏ trời tiến công hay là truyện Tiếc con gà chôn bà mẹ Giết chó khuyên chồng cha mẹ nuôi bé bể hồ lai láng, bé nuôi bố mẹ kể tháng đề cập ngày chưa đỗ ông nghè đã ăn hiếp hàng tổng Dì yêu cầu thằng bị tiêu diệt trôi, còn tôi bắt buộc đôi sấu sành dòng kiến mày kiện củ khoai Vận khứ hoài đánh năng trí tử, thời lai bạch thủy khả thôi sinh Trinh phụ hai ông xã Kiện ngành nhiều To đầu cơ mà dại, nhỏ tuổi dái mà lại khôn Nhân tham tài nhi tử, điểu tham thực nhi vong dối trá như Cuội Của trời trời lại lấy đi, giương hai con mắt ếch làm đưa ra được trời nhì ông tướng mạo Đá Rãi Lê Như Hổ con trai Lía anh em sinh năm tư anh tài mập mạp đúc chuông hay là sự việc tích trâu vàng hồ tây Thạch sinh Đại vương Hai tuyệt là truyện giết thịt thuồng luồng Ông Ồ Âm dương giao chiến Yết Kiêu Lý Ông Trọng hay là sự tích Thánh Chèm Bảy Giao, Chín Quỳ người ả đảo với giặc Minh Bợm lại gặp mặt bợm xuất xắc bợm già mắc bẫy cò ke Quận Gió bé mối làm triệu chứng Bùi núm Hổ Em nhỏ nhắn thông minh Trạng nhân hậu Thần giữ của Kẻ trộm dạy dỗ học trò bé mụ Lường con sáo và phú trưởng giả bé gà và nhỏ hổ bé thỏ và con hổ Mưu bé thỏ Bợm già mắc bả hay là mưu trí bầy bà Gái ngoan dạy ck Bà mập đười ươi bé chó, con mèo và chàng trai nghèo khổ tín đồ họ Liêu và Diêm Vương kho báu truyện cổ tích việt nam của Nguyễn Đổng chi Cố Ghép Ông nam giới Cường cố kỉnh Bu Quận He Hầu sinh sản Lê Lợi Lê Văn Khôi cha Vành Hai nàng công chúa nhà Trần bà xã ba Cai Vàng fan thợ mộc nam Hoa Người đầy tớ và người móc túi Ba nam giới thiện nghệ nam giới ngốc được kiện Người đàn bà bị vu vạ Tra tấn hòn đá Nguyễn Khoa Đăng gai bấc tìm ra thủ phạm Phân xử tài tình Người bầy bà mất tích Tinh bé chuột Hà Ô Lôi Miếng trầu kỳ lạ Tú Uyên Nợ duyên trong mộng từ bỏ Đạo Hạnh hay là sự việc tích Thánh Láng con trai đốn củi và con tinh bạn thợ đúc và anh học nghề Sự tích đình làng mạc Đa Hòa bé chim khách màu nhiệm Cây tre trăm đốt fan lấy cóc Cây dung dịch cải tử trả sinh hay là việc tích thằng Cuội cung trăng Lấy ông xã dê tín đồ lấy ếch Sự tích rượu cồn Từ Thức bạn học trò và cha con quỷ Hai cô bé và cục bướu fan hóa dế Thánh Gióng Ai mua hành tôi tốt là chai nước khoáng thần tín đồ dân nghèo với Ngọc hoàng kho báu truyện cổ tích nước ta của Nguyễn Đổng bỏ ra Sự tích công chúa Liễu Hạnh tín đồ thợ săn với mụ chằng quan liêu Triều xuất xắc là mẫu áo tàng hình Miêu thần hay là sự tích chuột và mèo con cóc liếm nước mưa Thầy cứu vãn trò Hai con cò và bé rùa cô gái lấy ông xã hoàng tử người dì ghẻ cường bạo hay là sự tích bé dế làm ơn hóa sợ hãi Huyền Quang hủy hoại mãng xà tiếp giáp Hải Tam và Tứ Bính cùng Đinh Hà rầm hà rốc Ông già họ Lê Tấm Cám Phạm Nhĩ nhỏ ma báo oán Rắn báo oán Rạch đùi cất ngọc tín đồ học trò và bé hổ Sự tích đền rồng Cờn Quân tử bất lương đại vương Mũi nhiều năm Bốn cô gái muốn lấy ck hoàng tử Ông dài ông Cộc hay là việc tích thần sông Kỳ-cùng Sự tích tháp Báo ân vụ kiện châu chấu Bà ong chúa chàng trai họ Đào Duyên nợ tái sinh Mỵ Châu - Trọng Thủy xuất xắc là truyện nỏ thần cô gái con thần Nước mê phái mạnh đánh cá quan lại âm Thị Kính Sự tích bãi ông nam Bán tóc đãi bạn Trọng nghĩa khinh thường tài Ả Chức nam giới Ngưu tứ người các bạn Người cưới ma vợ chàng Trương Sự tích khăn tang Ngậm ngải search trầm hay là sự tích núi mẫu tử mẫu vết đỏ trên má công nương quý ông ngốc học tập khôn phiêu lưu của chàng trai ngốc xuất xắc la tuân theo vợ dặn Thịt gà thuốc ck Hòa thượng và fan thợ giày Hai anh em và con chó đá phái mạnh rể thong manh tạo nên công chúa nói được Rủ nhau đi tìm kiếm mật ong cô gái lừa thày sãi, buôn bản trưởng và ông quan thị trấn Thầy lang cùng bất đắc dĩ Giận tao mày nghỉ ngơi với ai xuất xắc là truyện phụng hoàng đất tử vong của tư ông sư nhị bảy mười cha Về kho tàng truyện cổ tích vn Đặc điểm của truyện cổ tích việt nam / 1 Đặc điểm của truyện cổ tích việt nam / 2 Đặc điểm của truyện cổ tích nước ta / 3 Đặc điểm của truyện cổ tích vn / 4 test tìm bắt đầu truyện cổ tích việt nam Lời sau sách Báo và tạp chí kho báu truyện cổ tích vn từ phương diện một công trình phân tích Nhà cổ tích học tập Nguyễn Đổng bỏ ra với bộ kho tàng truyện cổ tích nước ta Một vài ký ức về anh tôi Bảng tra cứu giúp tên truyện kho tàng truyện cổ tích việt nam

Ngày xửa ngày xưa, bao gồm một người trải đã những kiếp, kiếp làm sao từ bé bỏng đến khủng cũng giữ mình đức hạnh cùng thành bậc chân tu. Cứ luân hồi gửi kiếp do đó liên tiếp nối chín lần, nhưng chưa kiếp như thế nào được thành Phật.

Bạn đang xem: Truyện quan âm thị kính

Đến kiếp sản phẩm mười, bạn này được thác sinh sinh hoạt nước Cao-ly làm đàn bà ở một đơn vị họ Mãng, có tên là Thị Kính. Nàng có vẻ như người đầy đặn, phương diện mũi dễ coi, cá tính điềm đạm. To lên, thiếu phụ thờ cha mẹ hết lòng, bài toán nhà việc cửa chăm sóc khá đảm. Lúc đến tuổi mang chồng, phái nữ được phụ huynh gả mang lại một chàng trai học trò họ Sùng thương hiệu là Thiện Sĩ. Tương tự như nhà vợ, bên nhà ông xã cũng chẳng khá mang gì. Thấy ck chăm học, không nghịch bời, Thị Kính không mong muốn gì hơn; người vợ càng ra sức tần tảo cho ông chồng dốc lòng làm bếp sử sôi kinh.

Một đêm, kề bên án thư, Thiện Sĩ ngồi phát âm sách, Thị Kính cũng ngồi may một bên, hai fan chung nhau một ngọn đèn dầu. Chồng học mãi thấy mệt mỏi mỏi, bèn ngả sống lưng xuống giường, kê đầu lên đầu gối vợ nói chuyện một chốc rồi thiu thiu ngủ. Thị Kính cầm giữ tĩnh mịch cho ck yên giấc. Bạn nữ có thì giờ nhắm nhía kỹ khuôn mặt tuấn tú của chồng. Tự dưng nàng phân biệt ở cằm chồng có một cây râu mọc ngược.

- "Ồ sao lại sở hữu râu xấu xí vắt này. Fan ta bảo râu mọc ngược là tướng bạc đãi ác. Ta phải lén nhổ đi cho chàng bắt đầu được!" nghĩ về vậy, sẵn bé dao nhíp trong thúng khảo đựng đồ dùng may, Thị Kính liền cầm lấy xuất hiện thêm định nhổ gai râu, không ngờ lưỡi dao sáng nhoáng vừa mang lại gần thì Thiện Sĩ cũng vừa đột nhiên tỉnh; trông thấy vợ tay nỗ lực dao chĩa vào mặt trong những lúc mình đột nhiên ngủ quên, Thiện Sĩ nghĩ ngay mang lại chuyện tăm tối liền vùng dậy nắm lấy cổ tay cùng la lên:

- chết thật! người vợ định gắng dao giết mổ ta lúc sẽ ngủ ư?

Thị Kính đáp:

- không phải đâu. Thấy chàng bao gồm sợi râu mọc ngược thiếp định trung tâm nhổ nó đi kẻo trông rất xấu lắm!

Nhưng vào cơn ngờ vực và hoảng hốt, ông chồng nhất định không chịu đựng tin như vậy.

- Thôi thôi! Đừng khéo phòng chế. Làm sao lại tất cả chuyện nhổ râu lúc ta đã ngủ. Hy vọng nhổ thì hóng ta tỉnh dậy, hoặc buổi ngày ban mặt tất cả hơn không?

Giữa dịp ấy, người người mẹ Thiện Sĩ nằm tại buồng kề bên nghe tiếng biện hộ nhau cũng đẩy cửa cách vào. Vừa nghe con trai kể lại câu chuyện, chị em đã mồm loa mép giải:

- Trời ôi! con này mạnh dạn thực! Dám đã tay làm những việc tày trời. May mà con ta tỉnh giấc dậy kịp, không thì liệu có còn gì khác là tính mạng.

Thị Kính nước đôi mắt giàn giụa cố gắng phân trần:

- người mẹ nghĩ xem, con tất cả thù vơ ân oán chạ gì mà buộc phải làm như vậy. Chẳng qua con mong mỏi làm cho ông xã đẹp mặt...

- cụ thể mày định trung tâm giết chồng, bị bắt hai năm rõ mười nhiều hơn chối leo lẻo.

Người bà mẹ Thiện Sĩ vốn chẳng ưa gì cô bé dâu đề nghị một mực đổ riệt. Thị Kính thấy bộc bạch mãi không ăn thua, đề xuất ngồi sụp xuống cúi đầu nức nở. Mẩu chuyện từ bé xíu xé ra to. ở đầu cuối gia đình bọn họ Sùng không muốn con cháu gồm nòi ác nghiệt, phải Thị Kính bị đuổi về nhà cha mẹ đẻ.

Buồn ngán cho số trời éo le, một hôm thiếu phụ cải trang thành một nam giới trai, nhân buổi tối bỏ nhà, hành lí ra đi. Nữ giới đi, đi mãi, chũm tìm cư trú một nơi cho thật xa quê hương để xóa khỏi những ký kết ức đau xót. Sau cùng đến một tỉnh khác, ở đây có chùa Vân, nàng tìm đến xin gọt đầu quy y. Sư cụ ngần ngừ là gái bèn nhận mang lại làm tiểu, để hiệu là Kính Tâm. Sự đời sẽ tắt lửa lòng, từ đấy thiếu phụ yên tâm bạn cùng gớm kệ.

Nhưng tu hành ở miếu Vân không được bao lâu thì một việc mới lại xảy cho với nàng. Tuy ăn diện nâu sồng tuy vậy vẻ mặt của chú ấy tiểu mới đã khiến cho nhiều trái tim của các chị em làng thổn thức. Trong làng gồm Thị Mầu, con gái của một phú ông, đa số ngày đi lễ chùa thấy đái Kính trung tâm thì đem lòng yêu trộm vết thầm. Hai cha phen bị khước từ, Thị Mầu càng say mê, càng gắng tìm giải pháp quyến rũ. Sau đó, tuy cá chẳng cắn câu, nữ vẫn chẳng sao quên được chú tiểu. Quen thói trăng hoa, Thị Mầu bèn tư thông với cùng 1 người đầy tớ trai vào nhà. Trải qua không ít phen đi lại, không ngờ bụng ngày 1 lớn. Bị thôn phạt vạ, cô nàng nghĩ rằng nếu như thú thiệt thì chẳng hay ho gì, bèn đổ riệt mang đến tiểu Kính Tâm. Chính vì như thế tiểu Kính Tâm cũng trở nên làng đòi cho khảo tra. Nhưng lại dù bị tiến công tơi tả, nàng vẫn không đủ can đảm nhận liều tương tự như không để lộ mình là gái. Sư nạm chùa Vân thấy đái bị đòn nhức thì yêu quý tình, kêu xin với xóm nộp vạ, bảo lãnh cho tè được tha về. Dẫu vậy sợ miệng nuốm mai mỉa ô danh chốn thiền môn, đề nghị sư cũng bắt tiểu nên chụm một chiếc lều cư ngụ ở phía xung quanh cổng chùa. Phụ nữ cam vai trung phong nhận sự hành hạ này, gặm răng không thể một lời van xin tốt than thở.

Thị Mầu kế tiếp sinh được một trai. Đã trót đổ vấy đến tiểu Kính Tâm, nên bạn nữ lại đem người con bỏ liều ở cổng tam quan. Kính trung ương lại thêm một phen bối rối. Nhận lấy đứa nhỏ xíu thì không khác gì một hành động thú tội, mà không nhận thì có tác dụng ngơ sao đành trước một đứa bé xíu vô tội vắt kia. Nhưng phần lớn tràng khóc oe oe của đứa con trẻ sơ sinh đã khiến nàng mất hết ngại ngần. Lập tức thiếu nữ bế đứa nhỏ nhắn vào lều chuyên sóc, cùng từ kia ngày ngày một các bước mới choán không còn thì tiếng và trung tâm trí của nàng: bạn nữ phải bế nó đi xin sữa ở đầu buôn bản cuối xóm. Mặc cho dân xã kẻ cười bạn chê mang đến rát cả mặt, thiếu phụ vẫn âm thầm chịu đựng, tuyệt không tồn tại lấy một lời ân oán thán. Cứ như thế sau sáu năm, bạn nữ trông nom con bạn như con đẻ. Trong khi đứa nhỏ bé ngày một sởn sơ khôn lớn, thì mức độ của phái nữ trái lại ngày 1 mỏi mòn kiệt quệ. Một hôm, biết mình chẳng thể sống được nữa, tè Kính trọng tâm bèn viết một phong thư giữ lại cho phụ huynh đẻ, trong những số ấy nàng thuật lại nguồn cơn nỗi bản thân nhẫn nhục bấy chầy. Lại dặn dò đứa nhỏ bé sau lúc mình chết thì trao thư lại đến sư chũm trên chùa. Khi khâm liệm, mọi fan mới giỏi tiểu Kính trung tâm là bầy bà, và ai nấy đều nhận ra rằng sự chịu đựng của nàng từ bấy tới thời điểm này quả là cùng cực. Để tỏ lòng hối hận hận, sư thay chùa Vân bên cho lập một bọn chay ước cho thanh nữ được khôn xiết sinh tịnh độ. Dân làng mạc còn bắt Thị Mầu phải kê tang và bắt yêu cầu trả mọi chi tiêu ma chay. Hôm cử hành lũ chay, thì trên trời, giữa một đám mây năm sắc, ông phật Thiên Tôn chỉ ra phán truyền cho Kính tình thật Phật quan lại Âm.

Ngày nay, nhằm chỉ côn trùng oan to lớn, người ta thường xuyên bảo "oan Thị Kính", là từ truyện này cơ mà ra<1>.

KHẢO DỊ

Trong truyện quan lại âm Thị Kính theo diệu nhắc hạnh ở trong phòng chùa thì sau khoản thời gian Thị Kính thành Phật, ông bà họ Mãng và đứa bé cũng được lên tòa sen, còn Thiện Sĩ thì biến thành chim vẹt hầu ở bên cạnh.

"... Truyền cho nào tiểu Kính Tâm,

Phi thăng có tác dụng Phật quan tiền âm tức thì.

Lại thương mang đến đứa đái nhi,

Lên tay mang lại đứng liền khi bấy giờ.

Kìa như Thiện Sĩ lờ đờ,

Cho làm chim vẹt đứng nhờ vào một bên.

Độ mang lại hai khóm thung huyên,

Ra tay cố kỉnh quyết bước tới trên tòa,

Siêu thăng bay cả một nhà,

Từ trên đây phúc đẳng hà sa vô cùng.

Người Nghệ-an tất cả hai truyện gồm tình tiết gần với truyện quan liêu Âm Thị Kính:

1. Sự tích cây chay: tất cả cô đàn bà mới về đơn vị chồng. Một hôm ck nằm ngủ, nữ thấy ngơi nghỉ cằm ck có cây râu mọc ngược, bèn cầm cố dao toan cắt. ông chồng chợt tỉnh dậy thấy dao kề cổ, bèn kêu lên. Bố mẹ chồng chạy đến nói: - "Tưởng là dâu cụ nào, nào ngờ bạc ác, toan thịt chồng". Cô gái kêu trời cơ mà khóc, khóc mãi, sau bị tiêu diệt đứng biến thành cây chay. Chay dùng với trầu cũng hóa đỏ bởi vì tấm lòng son của cô gái nên bắt đầu như thế<2>.

2. Đứa nhỏ của thần: huyện Thanh-chương bao gồm một người bầy bà góa thương hiệu là Huỳnh Thị Phước, 40 tuổi, xin vào miếu đi tu. Một đêm nọ nằm nằm mê thấy tất cả một bạn mặt đỏ như son, mang áo xanh. Thức giấc dậy, tín đồ dàn bà kể lại cùng với hòa thượng trụ trì chùa. Hòa thượng bảo: - "Có lẽ Thần Phật cho thiếu nữ đứa con, vậy bạn nữ nên thoát ra khỏi chùa nhằm sinh chồi nảy lộc, kẻo thôn ấp nghi". Tiếp nối người đàn bà sinh được một người con trai. Mùi hương chức thôn bèn lên án hòa thượng, buộc hòa thượng nên nuôi đứa bé. Lên mười tuổi, đứa bé bỏng học giỏi, nhưng chưa biết đặt tên nó là gì. Một đêm nọ, thần báo mộng: - "Trên ngọn cây kia tất cả khắc tên của nó. Vậy bảo trẻ em trèo lên search xem". Sáng sủa dậy, tín đồ ta search dược tía chữ Lương Quy thiết yếu khắc bên trên ngọn cây. Bèn sử dụng đặt tên đến đứa bé. Trong tương lai đứa nhỏ nhắn đi thi đỗ cao có tác dụng quan to. Lúc vị hòa thượng ở chùa chết, tín đồ làng lên khâm liệm new biết ông vốn là ái phái nam ái nữ<3>.

Riêng bởi vì sự tích quan lại Âm cũng có nhiều dị bản. Việt-nam còn có Phật thoại Bà chúa bố hay là quan lại âm Nam-hải tương đối thịnh hành ở miền Bắc:

Xưa có Diệu Thiện, một nàng công chúa xinh đẹp con gái Diệu Trang Vương, phụ nữ có hai fan chị: Diệu Thanh cùng Diệu Âm, cả tía kiếp trước hầu hết là con trai họ Thi, một mái ấm gia đình nhân đức. Nhì chị hồ hết lấy chồng, còn Diệu Thiện thì ngược lại chỉ mong tu hành. Vua phụ vương tức giận truyền giam cầm, và mặc dù hoàng hậu và hai chị hết lời khuyên răn dỗ, chị em cũng không đổi chí. Diệu Trang vương lập kế giả vờ bằng lòng cho thiếu nữ đi tu tại một ngôi chùa lớn, tuy nhiên lại bí mật ra lệnh cho hòa thượng bắt công chúa buộc phải sớm khuya làm cho lụng cực nhọc khiến cho thoái chí. Nhưng con gái vẫn chịu đựng đựng được; việc giao ngày càng nhiều, bằng việc của hàng chục người; người vợ vẫn làm chấm dứt (có chim cho tới nhặt rau, rồng rước nước hộ...). Không thấy công chúa nản lòng trở về, vua nghi hòa thượng ko tuân lệnh mình, bèn sai bạn đốt chùa. Diệu Thiện từ trách mình là vì sao chính của tai nạn bèn gặm ngón tay mong nguyện, tập tức có rồng xuống xịt nước dập tắt ngọn lửa. Vua lại sai bảo đem công chúa ra xử trảm, nhưng mà gươm bị gãy khi đụng vào cổ. Đột nhiên tất cả một mãnh hổ lao vào tha cô bé đi trong những lúc trời đất tối sầm, sấm ran chớp giật. Lúc này hồn chị em được Thập điện Diêm vương mời xuống thăm. Trông thấy toàn bộ những cảnh trừng phạt, con gái liền niệm Phật làm cho Diêm vương chỉ thị ân xá tất cả tội nhân.

Khi Diệu Thiện trở về trần giới thì Phật vẫn hóa có tác dụng một chàng trai tuấn tú nhằm thử thách. Thấy thanh nữ quả vững lòng tu, Phật bèn chỉ mang lại "rằng bao gồm một miếu tại Hương- tích san (san); ngay sát bể Nam-việt thanh nhàn; quý phái tu chốn ấy đã toan viên thành". Sau rất nhiều năm tu luyện, con gái trở thành Phật bà quan tiền Âm "Một thân hóa được ra nghìn muôn thân" (vì vậy thời buổi này người ta mô tả thành Phật ngàn tay nghìn mắt). Theo hầu có hai đệ tử: 1) Thiện Tài, một em trai mồ côi; 2) Long Nữ, con gái Long vương, phần nhiều được cứu giúp vớt và trải qua không ít thử thách.

Về sau vua Diệu Trang Vương bị bệnh nan y, yết bảng vẫn trao ngôi báu mang lại ai chữa trị lành. Nhưng rất nhiều thứ thuốc rất nhiều không công hiệu. Nghe tin này, Diệu Thiện trở thành một thày thuốc đến giật bảng và cho thấy thêm bệnh ấy chỉ gồm tay cùng mắt của một tiên thanh nữ tu tại núi Hương-tích mới khỏi. Vua bèn cho người sang nước Đại-việt ước xin được một tay một mắt. Dịch quả lành, cơ mà chỉ lành dành được nửa thân. Bác sĩ lại giục xin nốt một tay một mắt còn sót lại của tiên nữ. Khi bệnh lành hẳn vua định truyền ngôi cho bác sĩ như đã hứa, nhưng thầy đã bỏ di mất. Vua và vợ quyết tìm con đường sang Hương-tích nhằm tạ ơn tiên nữ. Đoàn ngự giá đang trên tuyến đường sang Nam, thì ở kinh thành Hưng-lâm bỗng xẩy ra cuộc biến, ngai quà suýt vào tay kẻ làm phản nếu không có Diệu Thiện không nên hai đồ đệ đi cứu. Vào cuộc này, hai fan chị Diệu Thanh và Diệu Âm bị bắt giam nghỉ ngơi ngục, cùng khi được cứu thoát, hai người đuổi theo đoàn ngự giá. Sau bao nhiêu ngày gian khổ, cả đoàn cũng đến được Hương-tích. Khi dìm ra con gái với hai mắt bị móc, nhì tay bị chặt, máu còn chưa khô, hiền thê ngã ra bất tỉnh. Diệu Thiện cho thấy thêm nếu cha mẹ nguyện vứt ác làm cho thiện thì mình vẫn lành lặn như xua. Vụ việc quả như lời khi vua và hiền thê phát thệ. Cả nhà ở lại đây tu hành. Diệu Thanh cũng trở nên Văn Thù người thương tát với Diệu Âm thay đổi Phổ Hiền người yêu tát<4>.

Truyện vừa nói chịu tác động từ Phật thoại Nam-hải Quan nắm Âm toàn truyện của Trung-quốc. Thân hai truyện, thương hiệu nhân vật không tồn tại gì thay đổi.

Nước Hưng-lâm tại đây được xác định không cần là đất Trung-quốc mà là 1 trong nước phía Tây ngay cạnh Thiên-trúc, phía Đông gần kề Tam-phật-tề, phía Bắc là Xiêm-la, phía phái nam là Thiên-chân. Ngôn từ hai truyện cơ phiên bản là một, chỉ có khác một vài chi tiết.

Hai vợ ông chồng vua Diệu Trang muộn con, cúng cầu mãi mới sinh được cha nàng công chúa, dự tính nhường ngôi cho một trong ba đàn ông rể. Mà lại công chúa tía là Diệu Thiện chỉ mong tu hành với cuộc sống đời thường độc thân. Kết quả là con gái phải chịu đựng sự trừng phát từ thấp mang đến cao: bị lột áo quần, tấn công roi và giam đói. Cũng có việc được đi tu cùng với những các bước lao rượu cồn nặng nhọc, việc ngôi chùa bị đốt và việc đập tắt vụ cháy bằng một trận mưa bí ẩn do công chúa cắm loại trâm vào họng và nhổ máu lên chầu trời cầu nguyện Linh Sơn ráng vương. Cũng có thể có việc xử trảm sau một thời kỳ không còn dụ dỗ mang lại dọa nạt nhưng không ăn uống thua. Theo lệnh của Ngọc Hoàng, công chúa được bảo đảm an toàn đến nỗi đao lấp bất lực, cuối cùng chỉ còn dùng hai tay bóp cổ. Mà lại thần Thành hoàng đang kịp thời hóa hổ, giải tán đám đông và gửi xác chị em lên núi. Cũng lại sở hữu việc hồn công chúa dược sứ trả Diêm-la mời xuống để chứng kiến cực hình của con bạn tội lỗi. Ở đây, những lời nguyện cầu của phụ nữ đã tạo cho họ được giải tỏa trở về dương thế, mang đến nỗi cả âm ti bỗng biến thành thiên mặt đường và vua Diêm-la nên cấp tốc đến đưa nữ về vày nạn thiếu dân. Phật Như Lai đang đón nàng đưa đến không đề xuất chùa Hương-tích sinh hoạt Đại-việt nhưng mà là chùa hòn đảo Phổ-đà sau khoản thời gian vượt qua bố năm hiểm trở. Sau chín năm tu hành, công chúa đắc đạo và cũng chiếm được hai môn sinh Thiện Tài với Long Nữ sau không ít cuộc demo thách.

Trời phạt vua Diệu Trang về tội đốt chùa và giết bé gái, bắt chịu đựng một căn bệnh nan y: thịt domain authority mọc đầy nhọt lở cùng bấy nát. Cũng có việc công chúa biến thành một thầy tu già ra mắt nói là chỉ tất cả tay với mắt của người thân trong gia đình thì mới có thể lành. Vua không nên đại thần đi tìm. Trong những lúc đó hai đấng mày râu rể của vua vày tham vọng được thiết kế vua sớm yêu cầu định trung tâm giết thầy tu và đầu độc vua. Biết được ý trang bị của chúng, công chúa đã có tác dụng đổ chén bát thuốc độc và có tác dụng bại liệt kẻ ám sát. Công dụng là hai quý ông rể tự tử và hai người chị của công chúa ăn năn hận đi tu. Rồi cũng có thể có hai lần xin tay và mắt, và cuộc hành trình của vua và hiền thê đến hòn đảo Phổ-đà nhằm cảm ơn nhỏ gái. Thấy được con ko tay không mắt ngồi bên trên tòa sen, vua nguyện cầu cho con được "toàn thể toàn nhãn" và ráng là công chúa lại ấn tượng như xưa. Vua và thê thiếp cũng sinh hoạt lại trên đây tu hành<5>.

Đại khái cả nhị truyện nói chung là một mớ láo lếu tạp đầy đủ mẩu phật thoại, tiên thoại ghép cùng nhau thành truyện. Tượng quan lại Âm của Trung-quốc thường là 1 trong những người con gái tay vắt bình cam lộ, gần đấy gồm một bé chim mỏ cắm một chuỗi ngọc, dấu hiệu của sự việc tôn quý. Hoặc tất cả khi quan liêu Âm (đứng hoặc ngồi) tay ráng quyển kinh, dưới chân một bên là Long đàn bà tay thay hòn ngọc, cùng một mặt là Thiện Tài nhì tay chắp lại hướng lên chủ mình như đang mong nguyện.

Nguyễn Thị Bích Châu

Ngày xưa, có phái nữ Nguyễn Thị Bích Châu là vk vua Duệ Tông nhà Trần. Bạn nữ có nhan sắc xinh đẹp, không chỉ có thế lại văn xuất xắc chữ tốt, trong cung đình bên vua rất khó có thể có phi tần như thế nào sánh kịp. Vì chưng vậy khi được tuyển chọn vào cung hầu hạ, Bích Châu nhanh chóng được vua yêu, chỉ ít lâu sau được nhắc lên bậc quý phi, thường giúp vua vào việc giấy tờ nghiên bút.

Bấy giờ đồng hồ vua Duệ Tông mê say mê đùa bời, chẳng tài năng trị nước. Đã vậy, vua thường xuyên tự kiêu, lại cả tin đàn nịnh thần. Thấy cơ nghiệp nhà Trần ngày một suy vi, Bích Châu hay tỏ ra lo lắng. Con gái bèn dâng lên vua một bài "Kê minh thập sách", vào đó trình diễn mười việc chính sự cần sửa đổi. Nhưng lại Duệ Tông còn mải rượu chè nào có để ý đến. Nắm mà vua còn nghe lời bàn của một viên quan, chuẩn bị đội ngũ nhằm tự mình "thân chinh". Thấy vậy, nàng thở dài: - "Chết thật! thay này thì tới nguy mất. đơn vị vua là người hiếu win chẳng chịu đựng tự lượng mức độ mình". Bích Châu lại viết một bài xích biểu lời lẽ tha thiết, khuyên ông chồng nên nghĩ về lại. Nhưng bài bác biểu của nữ cuối cùng cũng bị xếp vào một trong những xó. Thấy chồng quyết trung ương kéo quân đi, Bích Châu rất buồn nhưng rồi chị em cũng xin phép ông chồng cho mình đi theo. Duệ Tông ưng cho. Nàng là 1 trong mấy chục phi tần cung bạn nữ đi theo ngự giá; chúng ta ngồi trong một mẫu mành riêng, luôn luôn luôn đi cạnh long thuyền bên vua.

Bấy giờ đồng hồ trời yên biển lớn lặng. Đoàn quân tất cả năm trăm loại mành lớn bắt đầu từ Thăng-long, dong buồm theo con đường biển. Chỉ trong thời hạn ngày, đoàn mành rợp cờ xí đã tiến vào trong 1 cửa biển lớn, ké vào đậu tại bãi Bạch-tân. Vua ra lệnh cho quân sĩ lên bộ nghỉ ngơi ít ngày. Dẫu vậy buổi chiều, sau thời điểm ghé bến được một chốc thì trời đột nổi một trận gió lốc dữ dội. Vua lo lắng, cho đòi một vài bô lão địa phương cho tới hỏi. Một cụ già đáp:

- Tâu bệ hạ, mùa này vốn là mùa im gió. Dân chài shop chúng tôi vốn hay ra khơi làm ăn. Trận gió lốc này cũng chính là triệu hội chứng lạ. Trước khía cạnh đây có một miếu cúng thần đại dương rất thiêng. Khách đi ghe tấm che qua lại thường xuyên ghé ước cúng sẽ tiến hành yên ổn, nếu không thì thần phạt khiến cho buồm gãy lái xiêu. Hoặc trả đó là do thần Biển gây ra cũng không biết chừng.

Nghe nói, vua vội vàng sai quan tiền biện xôi lợn quà hương cho đền mong cúng. Canh ba đêm ấy, vua nằm mộng thấy một vị thần thân thể lớn lớn, râu tóc lòa xòa, mặt mũi dữ tợn, mang lại ngồi trước mặt, đựng giọng choang choang như lệnh vỡ:

- Ta đấy là Giao thần. Một dải biển này một tay ta trấn trị. Hà hà? bên vua cũng là tín đồ biết điều đấy! Nhưng mong mỏi cầu yên mang lại mấy vạn nhân mạng nhưng mà chỉ có con lợn hồ rượu thì sao đủ. Ta nghe chuyến đi này bên vua mang đi lắm bạn nữ tuyệt sắc nhưng mà ta thì lại chẳng bao gồm ai khuây khỏa. Vậy ta mong mỏi nhà vua thả xuống mang lại ta một giai nhân. Đối lại, ta để giúp cho cuộc hành quân thuận buồm xuôi gió. Nào, nhà vua có chấp nhận không?

Thấy Duệ Tông cúi đầu không rỉ răng, vị thần mỉm cười một bí quyết ghê rợn, rồi nói tiếp:

- Hừ, không cho ta cũng không được đâu. Ta đã mượn vài ba lượn sóng đưa đoàn mành đơn vị vua xuống thăm thủy phủ. Bấy giờ mặc dù có hối cũng ko kịp!

Nói đoạn xô ghế vùng dậy rồi thay đổi mất.

Duệ Tông lag mình tỉnh giấc dậy khôn xiết khiếp sợ, vội mang đến đòi những quan tướng tá và những phi tần cho chỗ ngự tẩm báo mang lại họ cái tin không tốt này. Ai nấy nín lặng chú ý nhau, mặt phẳng cắt không được giọt máu. Trong khi những quan tướng chưa biết ứng đối nuốm nào, thì Bích Châu tự sau trướng bước ra, nói:

- việc linh ứng của thần nhân vậy nên là đang rõ ràng, chẳng còn nghi hoặc gì nữa. Luôn thể thiếp tự nguyện liều tấm thân bọt bèo này để chu toàn cho đoàn ngự giá cùng quan quân.

Thấy cô gái quyết liều mình, Duệ Tông hết sức thương, bèn nói:

- Lành dữ bao gồm số, họa phúc vày trời. Ta há do mộng mị vô thường để chịu thiệt 1 mình nàng sao. Ko dược. Kẻ tê muốn làm gì thì làm, ta quyết không sợ!

Bích Châu lại tiếp:

- Sự thể mang lại nơi rồi, cạnh tranh mà chống lại. Xin bệ hạ lấy tính mạng của con người ba quân làm cho trọng, coi ân ái làm nhẹ. Chỉ tiêu một fan cứu được muôn người, tuyến phố ấy dễ đi hơn cả.

Nhưng Duệ Tông vẫn chưa chịu đựng nghe. Bấy giờ cơn gió vẫn tồn tại thổi mạnh, các thuyền mành thả neo bị sóng chao đảo dữ dội. Một vị tướng mạo hầu ngay gần rỉ vào tai vua, xin vua nghe theo lời quý phi khiến cho yên vấn đề lớn. Kế tiếp Bích Châu lạy vua rồi bước đi một chiếc thuyền câu. Trong vừa đủ sáng mờ của buổi bình minh, loại thuyền lướt ra biển cả như một cái lá trôi. Bất chợt chốc một dịp sóng kéo lên ngập trời. Khi sóng hạ xuống thì thuyền đã đổi thay mất, rất nhiều người chỉ còn nghe mấy giờ văng vẳng:

- Đa tạ "quan gia"<6>... Từ ni vĩnh quyết...

Một lát sau, trời vừa sáng rõ thì sóng lại yên, gió lại lặng. Giao thần vẫn y cầu rút lui làm cho đoàn quân liên tiếp cuộc hành trình.

Xem thêm: Ảnh Bìa Con Gái Buồn, Ảnh Bìa Tâm Trạng Bạn Gửi Gắm Nỗi Niềm

* * *

Gần một trăm năm sau.

Ngày ấy, ở bãi Bạch-tân lại tưng bừng đón hàng chục ngàn chiếc rèm lớn chở đoàn quân thân chinh vị vua Lê Thánh Tông có tác dụng tổng chỉ huy. Tương tự như lần trước, đoàn tấm che cờ xí rợp trời lại ghẹ vào bến cắm neo. đấu sĩ được lệnh lên bộ lấy nước tìm củi cùng nghỉ ngơi nhì ngày.

Đêm hôm ấy bên vua nằm ngủ, nằm mơ thấy mình vẫn ngồi bên trên long thuyền nhìn cảnh, chợt từ xa khơi có một người lũ bà đi trên mặt nước đàng hoàng tiến vào, rồi tạm dừng trước long thuyền vái chào.

Vua phán hỏi:

- nàng là ai? Đến trên đây có việc gì?

Người bọn bà đáp:

- Thiếp là Nguyễn Thị Bích Châu, vợ vua Duệ Tông nhà Trần, mang lại nhờ bệ hạ ra tay cứu vãn vớt.

- Đầu đuôi cố gắng nào hãy nói rõ đến ta biết?

- Trước đây ck thiếp kéo một đoàn quân thân hành cũng tạm dừng ở cửa đại dương này. Giao thần trấn trị làm việc cõi đại dương này buộc chồng thiếp đề xuất cho y một người vợ mới chịu để yên. Để cứu vãn toàn quân, thiếp tình nguyện cho Giao thần bắt. Nhưng từ ngày xuống thủy phủ, mới biết y là 1 trong những hung thần chuyên thao tác đồi bại vào vùng. Thiếp cần yếu sống mãi với thương hiệu dâm ác. Ngày nay như ý được biết thánh thượng đi qua vùng này, do vậy mang đến đây xin bệ hạ hãy góp thiếp trừ khử tên hung thần, đem đến sự yên ổn cho một cõi.

Vua vội vàng hỏi:

- Trẫm đề nghị làm thế nào thì trừ khử được nó?

- Xin chúa thượng hãy viết một bức thư mang đến Quảng Lợi vương là vua của các vua trên biển Đông này, vén tội ác của Giao thần đối với thiếp rồi sử dụng súng thần công phun ra tận ko kể khơi. Hễ bài toán đến tai Quảng Lợi Vương thì tới lượt thiếp, thiếp sẽ tự mình tố giác tội ác tày trời của nó. Nghe xong câu chuyện, đơn vị vua gật đầu. Chớp nhoáng bóng người lũ bà trở nên mất.

Ngày hôm sau, vua không đúng tập hợp thủy quân cơ nào nhóm nấy chỉnh tề hàng ngũ. Đoạn bên trên long thuyền, vua chỉ thị cho đội thần cơ quăng quật bức thư bao gồm đóng lốt ngự bào vào nòng, bắn ra khơi mang lại Quảng Lợi Vương. Duy nhất lát sau, fan ta thấy trên một vùng biển cả cả sóng gió mịt mù, một con giao long vẫn vùng vẫy chạy trốn, có hàng ngàn con khác xua đuổi theo. Cho đến nửa chiều, sóng im gió lặng. Tự nhiên và thoải mái có xác của một người bầy bà nổi lên mặt nước, trôi vào trước long thuyền. Mọi fan nhìn lại, thấy dung mạo phụ nữ còn tươi như sống.

- Đúng là fan phi của đức vua triều trước đang liều tấm thân để cứu cha quân mà lại sử sách gồm ghi chép.

Vua nói vậy rồi truyền an táng nàng theo lễ vương phi trên bến Bạch-tân. Vua lại sai bảo cho mấy chục thần cơ chĩa vào miếu bái Giao thần nhả đạn. Chỉ vào phút chốc, một tòa đền thay đổi đá chảy ngói vụn. Sau ngày khải hoàn trở về, vua truyền cho dân địa phương dựng thường thờ Bích Châu trên cửa đại dương này và phong cho phụ nữ làm Chế chiến thắng phu nhân.<7>

KHẢO DỊ

Một dị bản khác của truyện Nguyễn Thị Bích Châu là truyện Công chúa Mai Châu, văn bản như sau:

Công chúa Mai Châu là con gái vua Lê Thánh Tông xinh đẹp tuyệt vời trần, mập lên phù hợp học võ nghệ cùng binh thư trang bị trận. Năm ấy có giặc Ngô chén bát Ngạo liên kết với quân Chiêm tạo chiến làm việc biên giới, quân nhà vua buộc phải đi đánh, thường bị lose thiệt. Thấy vậy, công chúa tuy còn nhỏ dại tuổi cũng xin vua cha cho mình gắng quân cứu vãn nước. Vua giao mang lại năm vạn quân với mươi cái tàu. Đến núi An-ngang (Quảng-bình) thì trời bỗng nổi cơn sóng gió. Một vị thần nổi lên mặt nước tự xưng là Giang thần đòi bắt bạn nữ làm vợ còn nếu không sẽ nhấn chìm mười cái tàu xuống thủy phủ. Công chúa thấy rất cần phải hy sinh thân bản thân để cứu vãn lấy năm vạn quân, bèn gọi các tướng nói rõ hầu như việc, với nói: - "Ta đành yêu cầu liều bản thân để vẹn tuyền cho tía quân. Nhưng các tướng hãy về triều báo với phụ vương ta để thân phụ ta vào báo thù". - Nói xong, nai nịt gọn gàng rồi nỗ lực gươm dancing xuống biển.

Được tin báo, bên vua nổi giận kéo quân vào, đầu tiên sai lấy chiếc minh kính chiếu tìm vị trí ở của Giang thần rồi phun xuống dữ dội. Quan trọng cự nổi, Giang thần đành đề xuất trả công chúa. Xác công chúa bèn nổi lên nghỉ ngơi vũng Ao-bạch. Vua sai dựng đền rồng thờ sinh sống bờ ao rồi đến đem xác về khiếp mai táng. Sau này công chúa hiển ứng, được phong tôn thần<8>.

Thần tích xóm kẻ Sặt (Hưng-yên) cũng đều có hình ảnh tương trường đoản cú với các truyện trên:

Một quan lại tướng trước lúc đánh giặc có hứa với cùng 1 vị thần rằng mình vẫn hiến một cô bé đẹp nếu như thần giúp cho mình giành được thắng lợi. Trận ấy trái chiến thắng. Sau khi khải hoàn, quan liêu tướng trải qua đền thần xem nhẹ lời hứa; thuyền quân tự nhiên không tiến nhanh dược. Quan tiền tướng lưu giữ lại, đành cần ném một cô gái xuống nước. Dân vùng kẻ Sặt thờ chị em làm thần, cùng làng được thần hiển hiện nhiều vấn đề linh ứng. Nhưng đến khi dân kẻ Sặt đưa sang Thiên chúa giáo thì bọn họ phá đền và thôi cúng<9>.

Thần tích đền Quả nằm trong Anh-sơn (Nghệ-an):

Khi quân Lê Lợi tiến vào Nghệ-an, mang lại vùng Bạch-ngọc, qua đền rồng thần quả thì thuyền không tiến được nữa. Thần phụ đồng cho thấy nếu vua hiến một người vợ thì thuyền vẫn lại đi được và thần sẽ giúp cho chiến thắng. Vua hỏi các bà vợ. Một người trong số ấy là Phạm Thị Ngọc Trần đang sinh với vua được một đàn ông tình nguyện làm cho vật hy sinh<10>.

Người Nhật cũng có truyện tín đồ vợ quyết tử cho thần biển cứu ck cũng gần giống truyện của ta:

Dưới triều vua Kei-kô bao gồm một cuộc nổi dậy của một bộ lạc làm việc những hòn đảo phía Đông. Vua không nên một hoàng tử tên là Ya-ma-tô vậy quân đi đánh.

Trước lúc xuất quân, hoàng tử mang lại đền một cô bé thần để cầu. Sau đó, đại quân dong buồm ra khơi. Đến vịnh Yê-đô, bất ngờ thần đại dương làm một trận bão lớn nhăm nhe nhận chìm đoàn tàu xuất chinh. Thần mách: phần đa thứ sẽ toàn vẹn nếu nhà tướng vui vẻ nhường cho thần cái gì quý tuyệt nhất của mình. Mọi fan đều biết loại quý duy nhất trong đời soái tướng là Ta-chi-ba-na, người vk yêu. Trong khi nguy cấp, bà Ta-chi-ba-na xin hoàng tử mang đến mình hy sinh để cứu vớt toàn quân.

Sau lúc người bọn bà gieo mình xuống nước, bão quả tạnh. Khi tàu cập bến, hoàng tử dancing lên bờ bị trượt chân ngã, tay chụp nhầm một chiếc lược gỗ nặng mùi thơm phảng phất, mới biết là lược của người vk cũ. Sau này hoàng tử trận thắng, đi tởm lược các miền. Trèo lên hòn núi nhìn về hướng Đông nam, ông ta sực nhớ cho người vk yêu bèn kêu lên "át-su-ma" (vợ tôi). Từ đó cái brand name át-su ma được dùng để làm chỉ nhiều hòn đảo ở Nhật-bản. Một ngôi đền được dựng lên ngay địa điểm hoàng tử bửa để lưu niệm bà Ta-chi-ba-na, trong các số ấy còn đặt loại lược đượm mùi hương thơm<11>.

Người Triều-tiên gồm truyện Sim-chen ko giống các truyện trên, nhưng lại sở hữu đề tài một cô nàng tình nguyện nhảy đầm xuống biển khơi để cứu người phụ vương khỏi mù:

Vào một thời rất xưa, sinh hoạt nước San Na-ra gồm một ông già mù nghèo sinh được một cô bé xinh đẹp. Một hôm một nhà sư hỏi ông: - "Nếu Phật làm cho sáng mắt thì ông cúng đầy đủ gì?" - "Ba trăm túi thóc", ông đáp liều - "Lấy đâu ra?" - "Tôi không lừa Phật". - "Được, cứ mang lại chùa, mắt vẫn sáng". Ông già về bên nghĩ mãi nhưng không có cách gì để triển khai lời hứa hẹn nên bi thiết rầu, quên ăn quên ngủ. Thấy vậy, cô gái hỏi ông. Ông ko trả lời, tuy nhiên do đàn bà cứ vặn vẹo mãi, sau cuối ông cũng cho thấy sự thật.

Ít thọ sau, gồm một lũ lái buôn mang đến vùng ấy tìm cài một cô bé nhà nghèo để dự bị dâng thần Biển mỗi một khi thần nổi giận trong lúc vượt vời. Cô bé tự chào bán mình lấy tía trăm túi thóc mà không cho bố biết. Mặc dầu vậy, ba cô cũng đoán ra; ông tìm đến đàn lái ngăn cản, nhưng câu hỏi đã rồi, vả con gái ông tỏ ra hết sức kiên quyết, hy vọng để tía sáng mắt. Thuyền bọn lái chuyến ấy đi biển gồm sóng to, cô bé che mặt nhảy đầm xuống nước cùng quả nhiên biển cả lặng.

Xuống thủy phủ, cô gái được nghỉ ngơi với vua Thủy. Khi đàn lái trở về, qua nơi cô bé hy sinh thì thấy nổi lên khía cạnh nước một đóa hoa hồng tuyệt rất đẹp - "Đó là cô nàng hóa thành". Công ty vua đau nặng, người ta bảo chỉ gồm hoa hồng giữa biển lớn chữa là lành. Lũ lái tìm đến vua buôn bán đóa hoa. Trong những khi đó vua Thủy đưa nữ lên trần, đặt tại vườn hoa. Vua bắt gặp bèn lấy nữ giới làm vợ. Cô bé kể chuyện ngày xưa cho ck nghe. Vua sai đi tìm ông già, cùng hai thân phụ con nhận ra nhau<12>.

Trong truyền thuyết Hy-lạp (Grèce) bao gồm truyện I-phi-jê-ni (Iphigénie) tất cả đề tài quyết tử tương tự, tuy thế nội dung gồm khác:

A-ga-mem-nông sắp kéo đại quân vượt biển lớn đánh thành Tơ-roa báo thù cho vua anh là Mê-nê-lát bị giật vợ. Nhưng thần Gió nghịch khăm, tại đây thần không có tác dụng bão tố như truyện của ta cùng của Nhật, mà lại làm cho không tồn tại một tý gió nào để hoàn toàn có thể dong buồm. Một vị tiên tri mang lại biết: muốn cho đại quân thừa biển thuận tiện thì nên hiến tế I-phi-jê-ni, nàng công chúa yêu, trước bàn thờ tổ tiên nữ thần Đi-an.

Vua ko nỡ, nhưng lại sau vì lòng hiếu win trước toàn quân, buộc phải hy sinh tình phụ vương con. Về phần I-phi-jê-ni bị tía lừa tới nói là để gả cho 1 vị tướng, nhưng khi biết sự thật, cũng anh dũng nhận lấy dòng chết. Nhưng lại lúc lưỡi dao sắp dâm vào cổ thiếu nữ thì chị em thần Đi-an sẽ đón cô gái di, núm vào đó một bé nai tơ<13>.

<1> Theo quan liêu Âm Thị Kính, nhà in Mai Du Lân, Hà-nội, 1933; cùng Quan Âm chính văn tân truyện (nôm) phiên bản in Phúc An (1919).

<2> Theo phiên bản khai sách Hữu-lập, Vĩnh-lại với Nhiêu-hợp, tập II.

<3> Theo Jê-ni-bren (Génibrel), sách đã dẫn.

<4> Theo Trúc Lâm Tục Đăng. Nam thương chính Âm phiên bản hành quốc ngữ (nôm), phiên bản in năm trường đoản cú Đức sản phẩm 3 (1850).

<5> Theo Đờ Grut (De Groot). Mọi lễ lạt thường niên cử hành sống Ê-mu-y (thuộc Phúc-kiến, Trung-quốc).

<6> Từ dùng để làm chỉ vua thời Trần

<7> Theo Đoàn Thị Điểm. Truyền kỳ tân phả, truyện "Hải khẩu linh từ".

<8> Theo Jê-ni-bren (Génibrel), sách đã dẫn; cùng Lê Hương. Truyện tích Việt-nam.

<9> Theo Bát-xê (Basset). Truyện cổ tích và truyền thuyết ở Viễn đông, tạp chí dân tộc học và truyền thống dân gian, tập 1 (1920).

<10> Theo Thần tích làng Bạch-ngọc (Nghệ-an).

<11> Theo Hô-vơ-lấc-cơ (Hovelaque). Các dân tộc phương Đông, quyển II: Nhật-bản, Pa-ri, 1921.